Cưới Hỏi Việt NamCưới Hỏi Việt Nam

advertisment
advertisment

Những Cánh Cửa Không Khóa 15/01/13 • 2667 lượt xem

Người phụ nữ nhìn tôi thoáng cười nghi ngờ, rồi cũng mở cửa cho tôi vào. Tôi đi theo những bước chân trước, tuyệt nhiên không nói thêm gì. Vào đến phòng khách, tôi nhìn thấy ngay cây đàn dương cầm ngay sảnh phòng khách

Người phụ nữ nhìn tôi thoáng cười nghi ngờ, rồi cũng mở cửa cho tôi vào. Tôi đi theo những bước chân trước, tuyệt nhiên không nói thêm gì. Vào đến phòng khách, tôi nhìn thấy ngay cây đàn dương cầm ngay sảnh phòng khách

Những Cánh Cửa Không Khóa

nhung canh cua khong khoa, truyen ngan tinh yeu, truyen tinh cam, anh cuoi, nha hang tiec cuoi, anh cuoi dep, truyen ngan hay, truyen ngan tinh yeu lang man, cuoi hoi viet nam, tap chi cuoi hoi
Những Cánh Cửa Không Khóa
1. Prologue
Tôi bấm chuông một cách dè dặt, nín thở lùi lại để cố lấy sự bình tĩnh, át đi cảm giác choáng ngợp trước toà biệt thự quá đỗi to lớn này. Toà nhà được thiết kế theo phong cách châu Âu cổ, với những căn phòng nhỏ vươn ra ngoài đan xen những ô cửa sổ màu gỗ gụ tiệp với màu gạch chạy dọc bám theo đường nét cuả mái nhà nổi bật trên nền sơn màu trắng. Trong nhà còn có một góc vườn nhỏ trồng những cây hoa lan chuông cách một cái sân rộng tới cổng ra vào. Và trước cái cổng ấy là tôi, một sinh viên sắp tốt nghiệp Nhạc viện đến đây theo yêu cầu dạy thêm cho một người mà tôi đoán là con trai của chủ nhà. Cánh cửa từ đằng xa mở hẹp chỉ vừa đủ cho một người đi qua, một người phụ nữ đứng tuổi. Cô ăn mặc giản dị, nhưng lại hết sức phù hợp với vóc dáng nhỏ nhắn. Cách tôi một cánh cổng sắt màu xanh, cô nhìn tôi mỉm cười, hỏi bằng một giọng hết sức lịch thiệp:

“Cô đến đây tìm ai?” 

“Dạ, cô cho cháu hỏi đây có phải là nhà Phan Anh không ạ? Cháu tới dạy piano cho Phan Anh như lịch hẹn”.

Người phụ nữ nhìn tôi thoáng cười nghi ngờ, rồi cũng mở cửa cho tôi vào. Tôi đi theo những bước chân trước, tuyệt nhiên không nói thêm gì. Vào đến phòng khách, tôi nhìn thấy ngay cây đàn dương cầm ngay sảnh phòng khách, nhưng được đặt riêng biệt ở trên một vài bậc thang. Cứ để tôi ở đó, người phụ nữ đi lên cầu thang một cách nhẹ nhàng nhất nhưng tự nhiên như từ trước đến nay vẫn luôn bước đi không tiếng động. Tôi tiến lại gần chiếc piano kiểu fold-up, không giấu khỏi sự ngưỡng mộ. Cây đàn được làm bằng chất liệu gỗ chuyên biệt, những chi tiết thủ công chạm trổ khéo léo trên cánh đàn, những phím ngà đen trắng xếp đều tăm tắp, tựa như chạm vào có thể cảm ngay độ âm vang của những âm thanh êm ái. Nghe tiếng bước chân sau lưng, tôi quay lại và thấy người phụ nữ đó đi xuống, nở một nụ cười trong im lặng rồi đi vào phòng trong. 

Tôi ngẩn người ra một lúc thì thấy một cậu thanh niên đi xuống. Cậu mặc một bộ đồ màu trắng bằng vải mỏng, loại thanh và nhìn qua cũng biết là đồ đắt tiền. Tôi nhìn vào khuôn mặt ấy, và thấy đôi mắt màu nâu sâu thẳm. Cậu thanh niên với nếp tóc để thẳng, làn da trắng trẻo, khuôn mặt mà tôi nhìn lần đầu thoáng tưởng của thiếu nữ. Cậu tiến đến gần tôi, tôi chợt nhận ra cậu cao hơn tôi hẳn một cái đầu. 
“Tôi là Phan Anh, cô cứ gọi tôi là Phan.”

“Tôi là Linh. Qua điện thoại tôi cứ ngỡ cậu là trẻ con. Cậu học piano lâu rồi đúng không?”. 

Phan lắc đầu, rồi ngồi xuống bên cây đàn, quay sang nhìn tôi bằng đôi mắt nâu ấy 
“Linh dạy tôi bản Arabesque của Debussy được không?” rồi đặt lên giá bản nhạc đã được in sẵn. 

Tôi ngạc nhiên nhìn cậu rồi nhìn bản nhạc. Tôi chưa bao giờ chơi nhạc của Debussy cả. Tôi ngồi xuống bên cạnh Phan, lướt qua thử khúc dạo đầu. Tiết tấu nhanh, những hợp âm xen kẽ khiến tôi chóng cả mặt. Lần đầu tiên tôi chơi sai trên dưới chục lỗi. Bản nhạc mang một giai điệu như ẩn giấu một điều gì đó. Tôi chợt nhận ra điều đó sau khi đã chơi đi chơi lại như một nỗi ám ảnh từ sau buổi dạy đầu tiên. Phan Anh chơi đàn không tốt như tôi tưởng. Tôi không biết tại sao đôi lúc tôi cảm giác như Phan có thể chơi bài này một cách trơn tru, nhưng rồi sẽ bị gạt đi nhanh chóng bởi những câu hỏi phơi lỗ hổng kiến thức kĩ năng của cậu ta. Hết giờ học, tôi và Phan thường có trò chuyện đôi chút. Phan ít nói, nhưng lại biết cách lắng nghe, và có thể đưa ra lời khuyên tốt. Tôi đã bắt đầu kể cho cậu nghe về những khó khăn mình gặp trong ngày như một sự tin cẩn hiếm có. Nhưng tuyệt nhiên, tôi vẫn luôn có ý nghĩ vì cậu ít tuổi hơn tôi nên có những chuyện cậu không nên biết. Đó là lí do tôi không kể với cậu ấy về Đăng.

Đăng cho tôi một thứ tình yêu đúng nghĩa. Lãng mạn, yên ổn, đôi khi gây bất ngờ nhưng luôn tạo cho tôi một cảm giác an toàn. Đôi khi, nhìn vào mắt anh, tôi biết anh dành cho tôi bằng một thứ tình cảm cả đời tôi cũng không thể trả hết được. Nhưng một khi niềm tin càng chắc chắn bao nhiêu thì sự bất an sẽ càng lớn bấy nhiêu. Tôi luôn tự dựng cho mình một sự xác tín giữa tôi và Đăng như một mối liên hệ to lớn không bao giờ có thể tách rời. Dù Đăng có bận túi bụi cả ngày, dù không nhắn tin cho tôi vào cuối tuần, dù đi công tác cả tháng trời, tôi vẫn luôn tin tình yêu của anh là một thứ bất di bất dịch. Nhưng sự lo lắng vô cớ không dành cho anh, mà dành cho chính bản thân tôi. Nhiều lúc tôi phải tự hỏi chính mình là nếu phải chọn giữa anh và thứ âm nhạc đã gắn với tôi từ khi sinh ra đến bây giờ, tôi sẽ bỏ mặc tình yêu nào.

Thời gian gần đây, Đăng ở trong lịch công tác dày đặc, tôi tranh thủ đi làm thêm bằng cách đệm đàn cho những sinh viên bên Thanh nhạc ở một phòng thu gần trường. Tôi hi vọng một ngày nào đó có thể kiếm đủ tiền để có thể mua được một cây piano cho riêng mình. Tôi không thể sống cùng Đăng ở một thì tương lai không xa mà không có âm thanh của tiếng dương cầm. Chiếc đàn ở nhà tôi đã quá cũ kĩ, dường như các phím đàn đã chịu không nổi sức nặng của thời gian. Trong khi đó, tôi lại đang sắp tốt nghiệp, những giờ phút ngồi bên cây đàn ngòai giờ học như cơ hội hiếm hoi cho tôi luyện tập. Vì đối với tôi, nếu không có piano, tôi có thể không là gì cả…

2. Minuet

Linh hôm nay không đến dạy. Chính xác là tôi không được nhận một lời báo trước, nhưng tôi biết hôm nay cô không đến. Tôi đứng giữa sân, nhìn ngắm những bông hoa như những đốm trắng li ti thỉnh thoảng sáng bừng trong đêm một cách kì lạ khi có ánh sáng từ những góc dội bên ngòai vào. Trong nhà, đĩa nhạc đã chuyển sang bài Star-crossed lovers, một bài jazz của Duke Ellington tôi mới bắt đầu nghe gần đây sau khi đọc từ một quyển sách của Haruki Murakami. Bản nhạc không lời nói về Romeo và Juliet, cặp tình nhân sinh ra dưới những vì sao xấu. Tôi ngước lên nhìn bầu trời, chỉ duy có trăng và ngôi sao Bắc Đẩu. Nếu tôi yêu Linh, có thể tôi sẽ là sao Bắc Đẩu. Có lẽ tôi sẽ không bao giờ biết tới người con gái này, hoặc dù biết sẽ không bao giờ để ý tới cô nếu như không có buổi tối khi tôi tới phòng thu gần Nhạc viện, và bắt gặp chỉ có một người con gái duy nhất đang chơi bản một bản Sonata của Haydn trong vô thức nhưng hòan hảo một cách đáng ngạc nhiên.

Dù đứng ngòai, cách một cánh cửa, tôi đứng trong hành lang tối om, nhìn vào qua ô cửa vuông nhỏ, vẫn cảm thấy nỗi buồn từ cái ánh sáng bên trong, bằng những âm thanh qua những ô cửa lọt ra ngòai. Tôi không biết đến nỗi buồn đó, nhưng tôi nhận ra tình yêu của cô gái với chính cây đàn piano này. Sau hơn một tuần, tôi kiếm được thông tin về Linh qua Chi, một cô bạn học cũ. Tôi bắt đầu tiếp cận Linh bằng một vẻ ngòai chính tôi cũng còn thấy ngớ ngẩn khi phải đánh bản nhạc một cách chậm chạp và sai nhịp be bét. Nhưng nhờ đó, mà tôi có thể nhìn ngắm đôi tay thon ngón dài, mỗi khi lướt trên phím đàn lại nổi lên những đường gân xanh mờ trên mu bàn tay trắng muốt. Thảng hoặc, tôi ước mình có thể ở bên đôi tay ấy, được nhìn ngắm những ngón tay ấy lướt trên phím đàn mỗi ngày. Tôi gần Linh, Linh và cây grand piano đã hòa vào làm một. Điều đó làm tôi dễ chịu một cách rõ ràng. Linh hơn tôi ba tuổi, điều đó đôi khi tạo khoảng cách. Với tôi thì không có vấn đề gì, nhưng Linh luôn có một nhánh ý nghĩ tôi không thể nào hiểu cô ấy. Tôi biết, nhưng không thể nói ra. Chỉ biết ở bên cô ấy mỗi khi cô ấy cần…

Chiếc điện thoại trong túi quần khẽ rung nhè nhẹ, tôi nhìn thấy số của Linh. Qua giọng nói, tôi biết cô đang cần tôi ghê gớm. Tôi để nguyên bộ dàn hi-end tiếp tục những bản Preludes của Chopin, lao ra khỏi cổng, lấy chiếc xe mà phóng vội đến nhà thờ. Linh luôn ở đó mỗi khi gặp chuyện không vui. Không phải ở bên trong, mà là ở đằng sau, nơi khuôn viên nhà thờ vắng vẻ, chỉ có những bức tranh lớn được vẽ trên tường, những ghế đá lác đác, và ánh đèn màu trắng từng góc đường. Linh ngồi ở đó, một mình. Nhìn thấy tôi, cô mỉm cười. Tự nhiên ập vào tôi một ý nghĩ rằng Linh không cần tôi, đơn giản là chỉ cần một ai đó, và cô ấy chọn tôi như một sự ngẫu nhiên. 

Tôi lại gần, ngồi bên cạnh Linh, nghe tiếng thở đều đều, nhưng nhanh và phảng phất một nỗi lo lắng nặng trĩu. Linh bắt đầu nói, nhưng không bao giờ nhìn hẳn vào mắt tôi cả, cô nói như tự trấn an chính mình. Chi, người đã giúp tôi, đã chơi bản Fugues của Bach vào sáng nay. Cô ấy chơi hòan hảo, không một sai sót, dĩ nhiên, vì cô ấy là sinh viên ưu tú nhất của khoa năm nay. Vấn đề là Linh đã chọn bản nhạc đó như bài làm tốt nghiệp, và đã luyện tập rất nhiều. Nhưng sáng nay, khi nghe Chi đàn, cô cảm thấy mình có cố gắng đến mức nào, nhưng nếu chơi bản đó một lần nữa, thì chỉ có phá hỏng âm thanh đẹp đẽ đó mà thôi. Nếu như đó là một pianist nổi danh, cô sẽ không ngần ngại mà phấn đấu, nhưng đây là một cô bạn cùng khóa. 

Tôi im lặng, nghe Linh nói những câu sợ hãi và đầy mặc cảm. Tôi có thể đưa ra một câu an ủi xác đáng, nhưng chính câu nói đó có thể lộ ra việc tôi đã lừa dối Linh như một cậu thanh niên ngốc nghếch đang bập bẹ tập đàn. Chi học nhạc cùng với tôi ở bên Đức. Nhưng do có việc đột xuất, mà cô phải ngưng học để về Việt Nam. Cô tiếp tục học ở Nhạc viện như một sinh viên bình thường, nhưng trong mắt thầy cô chuyên môn, cô có thể vượt xa các giáo sinh trong trường. Tôi đưa ra gợi ý Linh có thể tập một bản nhạc khác, và có thể đến nhà tôi để tập bất kì lúc nào cô muốn. Vì có mỗi tôi và bà giúp việc ở nhà. Tôi đi vắng, bà giúp việc sẽ cho cô vào. Linh nhìn tôi, như không tin vào sự giúp đỡ quá nhiệt tình, rồi cô mỉm cười, vẫn cái nụ cười hiền lành ấy. Tôi không nói gì thêm nữa, ngước nhìn lên bầu trời hình vòm cung được chắn bởi nhà thờ và những ngôi nhà cách bờ tường song song. Tôi chỉ nhìn thấy sao Bắc Đẩu, không còn thấy ánh trăng đâu nữa. Tôi quay sang, nói với cô về bài “Star-crossed lovers” tôi vừa nghe lúc nãy. Linh nhìn thẳng vào tôi, và tôi bắt gặp đôi mắt thật buồn. Có lẽ tôi chỉ có thể giải quyết lo lắng cho cô chứ không bao giờ có thể được nghe về nỗi buồn.

“Đôi khi tôi nghĩ dù là những vì sao xấu, thì cũng có lúc nó phải gặp được nhau. Linh có biết tại sao người ta biết đến sao Bắc Đẩu nhiều nhất không? Vì tên nó dễ nhớ, và vị trí của nó dễ nhìn. Trong khi các ngôi sao khác, có thể sẽ cùng xuất hiện và cùng biến mất trên bầu trời, sao Bắc Đẩu chẳng bao giờ biến mất cả. Nó ở đấy, nhìn các ngôi sao đến và đi, trăng dù ở gần nó đêm nay nhưng rồi cũng bỏ nó đi vào đêm khác. Dù có ánh sáng mạnh mẽ đến mấy, nhưng cuối cùng chẳng có ai ở bên nó, cô đơn vì mang ánh sáng hay do mang ánh sáng đó mà cô đơn?”. 

Tôi chợt thấy, Linh nhìn tôi bằng ánh mắt ngỡ ngàng, nhưng lấp lánh chút gì đó tin yêu. Linh bỗng nắm tay tôi thật chặt. Và tôi có cảm giác yên bình. Ngồi ở hàng ghế đá một lúc, tôi dắt Linh đi dọc những con phố cổ. Vẳng bên tai tôi là tiếng piano khẽ êm như một khúc lullaby. Nếu Linh dành tình yêu cho piano, tôi sẽ dành cho cô tình yêu của tôi. Còn nếu cô dành tình yêu cho một thứ khác, hay một người nào khác, tôi sẽ tước đoạt đi tình yêu piano trong cô. Trong tôi luôn ngập tràn chữ “nếu”, và tôi hi vọng có một số cái sẽ không xảy ra…

3. Epilogue

Nhờ sự giúp đỡ của Phan, tôi tốt nghiệp với tấm bằng loại ưu. Trước hôm lễ tốt nghiệp, tôi xin được việc làm ở một trung tâm âm nhạc gần nhà thờ với tư cách là giáo viên dạy piano. Tôi đồng thời nhận được lời mời về công tác tại trường Múa với công việc khá nhàn hạ. Khi biết tin đó, Phan tặng tôi một tập sheet nhạc dày đặc những bản Landler, Ecossaises của những nhà soạn nhạc nổi tiếng. Tôi biết không thể kiếm ra những bản nhạc như vậy ở Việt Nam. Đôi lúc tôi tự hỏi, có phải Phan sở hữu những thứ quí giá mà cậu không biết hay chính bản thân cậu biết quá rõ mà tặng nó cho tôi như một món quà thông lệ tầm thường. Khoảng cách giữa tôi và Phan trở nên ngắn hơn, tôi coi cậu ấy như một người bạn thân thiết. Hôm tôi tốt nghiệp, Đăng đang ở bên Hà Lan, còn Phan thì có mặt. Nhưng sau đó, cậu biến mất. Bữa tiệc tốt nghiệp trở nên ồn ào, tôi tự thưởng cho mình một ly cocktail. Tôi có lẽ sẽ tìm cách thoát ra khỏi đám đông này càng sớm càng tốt. Nhưng không, có quá nhiều người lôi tôi vào nhóm của họ để tụ tập, tán gẫu những chuyện tầm phào. Tôi may mắn có người kéo tôi ra, là Chi, người sẽ ở lại trường để giảng dạy trong năm tới. Tôi chỉ biết Chi một cách xã giao. Cách cô cười với tôi hôm nay có gì đó không ổn. 

“Linh, cô biết Phan Anh chứ? Một cậu trai kém tôi và cô tầm ba tuổi”. 

Tôi im lặng, nhìn tay Chi đang đưa nhẹ trên vai tôi.

“Tôi nghe nói cô có dạy đàn cho cậu ta. Chắc vui lắm nhỉ. Cậu ta không nhờ ai dạy đàn, mà lại chỉ đích danh cô đấy. Thật là buồn cười…” 
Các dây thần kinh trong đầu tôi căng ra, tự nhiên tôi chỉ muốn chạy khỏi đây nhanh nhất có thể, để không phải nghe những lời từ người đối diện. 
“Trình độ của cô sao có thể chạm tới Phan. Cậu ấy từng học với tôi ở bên Đức. Cậu ấy chơi piano xuất sắc đến không ngờ. Nhưng bỏ ngang…tôi tưởng cậu ấy có gì hay ho, hóa ra về là để tìm một cô sinh viên bình thường ở Nhạc viện làm gia sư…” 

Từng từ Chi nói ra, như lưỡi dao đâm vào tim tôi. Tôi vùng chạy, lao về nhà. Bấm số gọi cho Đăng, tôi lại nghe những tiếng “tút…” dài vô tận. Tôi vùi mặt trong chăn, nước mắt cứ chảy dài. Tại sao lại thế?

Tối hôm sau, tôi vẫn qua nhà Phan như lịch học buổi tối thường niên của cậu. Phan chờ sẵn, nhìn tôi, đưa cho tôi một ly nước cam như để chúc mừng tôi đã tốt nghiệp học viện. Tôi bảo cậu ngồi xuống, đàn cho tôi nghe xem cậu đã tiến bộ đến đâu. Phan vẫn không biết gì, cậu đàn cho tôi bản Canon của Pachebel một cách dè dặt kiểu người mới tập, rồi chuyển sang bài Arabesque vẫn còn ngắc ngứ. Tôi lại gần, nhìn cậu, lấy hết bình sinh: 

“tại sao cậu lại giả vờ như thế, cậu có thể chơi giỏi hơn cả tôi. Có lí do gì mà giữ tôi lại lâu đến như vậy?”

Phan tròn mắt, nhìn tôi như vẻ cố không hiểu, rồi đôi mắt cậu khẽ cụp xuống. Tôi nhìn cậu như trừng phạt. Rồi cậu ngước mắt, cố nói với tôi một cách rành rọt.

“vì tôi cần Linh ở bên cây đàn piano của tôi. Vì Linh làm cho tình yêu của tôi trọn vẹn.”

Quá tức giận như bị xúc phạm, tôi tát thẳng vào mặt Phan, rồi bỏ ra ngòai. Phan không đuổi theo, cậu đứng đó. Tôi ra khỏi căn nhà, đóng cánh cổng lại, khẽ thở mạnh ra một hơi dài. Tự nhiên tôi như bị ai đó lấy hết sức lực, tôi không thể đứng lên. Tôi quay lại, nhìn tòa biệt thự. Cả tòa nhà tối om, có lẽ Phan đã tắt hết đèn đi. Không gian xung quanh im ắng một cách đáng sợ. Tôi cố gắng đứng dậy, đi về phía đường lớn. Nhưng rồi tôi phải dừng bước. Vì âm thanh từ cây đàn piano. Phan đang chơi bản Arabesque. Trong bóng tối. Không một lỗi sai. Không một lần trượt dù chỉ là nửa nhịp. Đây là sự thật, tôi tự nhủ. Nhưng sự thật đó là một nỗi cô đơn khủng khiếp. Phan ngòai tôi ra, cậu ấy không có ai cả. Chỉ có cây dương cầm…

Tôi không đến nhà Phan nữa. Tôi đi làm một cách chăm chỉ, và hết mình như bao sinh viên vừa mới ra trường khác. Phan cũng không cố liên hệ với tôi. Nhưng tôi trở nên yếu đuối một cách lạ lùng. Tôi và Đăng gặp nhau thường xuyên hơn. Tôi yêu Đăng có lẽ đã nhiều hơn trước. Đối với tôi, nỗi cô đơn bây giờ trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết. Tôi nhiều lúc tự hỏi, nếu Đăng đi công tác lần nữa, mà vô tình tôi đối diện với nỗi buồn lo, liệu lúc đó tôi có kiềm chế được mà không gọi cho Phan. Vì tôi vẫn nhớ đến cậu ấy, nhưng công việc đã san sẻ bớt nỗi nhớ cho tôi. Nếu tôi còn gặp cậu ấy, chắc tôi sẽ không đủ can đảm để nhìn thấy tình yêu của Đăng nữa…

Ngày sinh nhật tôi, Đăng hẹn một buổi ăn tối tại một nhà hàng sang trọng. Chiều hôm đó, tôi nhận được cú điện thoại từ nhà. Mẹ tôi nói có ai đó đã gửi một món quà đặc biệt đến cho tôi, và mẹ tôi nghĩ tôi sẽ bất ngờ khi nhìn thấy nó. Tôi lao ngay về nhà khi tan ca làm việc, hẹn đồng nghiệp về bữa tiệc sinh nhật vào một ngày khác. Đứng trước cửa nhà, nhìn thấy chiếc grand-piano bằng gỗ, tôi không thể thốt thành lời. Tôi đưa tay đi theo những góc cạnh của cây đàn, như không tin vào mắt mình. Cây đàn ở nhà Phan, nó nằm ở đây với tư cách là món quà sinh nhật cho tôi. Kẹp giữa phím đàn là mẩu giấy nhỏ, Phan nói muốn gặp tôi. Tôi tự dưng không còn nhìn thấy những rào cản mà tôi đã cố tình đặt ra, bắt taxi chạy ngay đến nhà cậu, lòng hỗn loạn những cảm xúc khó tả. Tôi bấm chuông, và nhìn thấy cô giúp việc.

“Phan Anh không có nhà, nhưng cậu ấy gửi lời muốn gặp cô ở nơi đầu tiên cậu ấy nhìn thấy cô. Thật không hiểu nổi, đêm nay, chuyến bay khởi hành rồi mà còn đi lung tung…”

Tai tôi như ù đi, nếu hôm nay, tôi không gặp Phan, thì không còn lúc nào nữa. Phan sẽ sang định cư ở Đức với bố mẹ. Tôi không thể biết cậu ấy nhìn thấy tôi lần đầu lúc nào. Tôi gặp cậu ấy ở nhà, nhưng Phan không ở nhà, thì cậu ấy ở đâu? Tôi quay về trường, lục tung từng chỗ tôi đã từng chơi piano nhưng không thấy. Thất vọng, tôi quay về nhà. Đăng nhắn sẽ đón tôi trong vòng nửa tiếng nữa. Ngồi trong xe, Đăng đưa tôi đến khách sạn gần Nhà hát lớn. Đăng rất vui khi nhìn thấy chiếc dương cầm ở nhà tôi.

“Như thế, anh không còn lo em sẽ bỏ anh mà đi theo âm nhạc nữa rồi.” 

Chúng tôi ngồi ăn, Đăng nói chuyện rất hào hứng, còn tôi thì cầm chừng, trong đầu cố nghĩ xem tôi đã chơi đàn piano ở những đâu. Không quá nhiều, nhưng tôi đã kiểm tra hết rồi còn đâu. Bỗng nhiên, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh căn phòng thu âm. Phan chắc chắn biết chỗ đó. Tôi xin lỗi Đăng, đứng dậy và chạy ra ngòai, bỏ lại anh một mình. Có thể tôi với anh còn nhiều thời gian, nhưng Phan thì không. Tôi đoán có lẽ không sai. Vì phòng thu vẫn còn mở cửa. Không có ai, tôi chạy thẳng đến phòng thu âm. Khẽ mở cửa, tôi nhìn thấy Phan ở phòng cách âm, với cây đàn. Phan quay sang, nhận ra tôi đã ở đó, cậu thoáng nở nụ cười. Tôi nhìn thấy phòng thu đã bị khóa trái. Phan không muốn tôi đến gần cậu. Phan không muốn nói chuyện với tôi. Rồi như điều tự nhiên nhất, cậu chơi đàn. Từng bài mà tôi đã từng chơi cho cậu nghe. Rất chuẩn xác. Cậu đúng nghĩa của một thiên tài. 

Âm thanh vang từ dàn loa khiến tôi cảm thấy mình đang bị chính tiếng đàn piano đó đẩy xuống vực sâu vô tận. Tôi cố gắng nói một câu gì đó, nhưng dường như đã bị á khẩu. Phan cứ tiếp tục chơi một cách lạnh lùng. Nước mắt tôi trào ra, chảy dài. Cậu đang giết đi một cái gì đó trong tôi mà tôi không hề biết. Tôi đang bị hành hạ bởi chính thứ âm thanh đã lớn lên cùng tôi. Tôi ngồi xuống chiếc ghế, cố lấy lại từng hơi thở trong căn phòng âm vang như đang bao vây lấy tôi. Tôi không thể chịu đựng nổi nữa. Tôi lao đến cánh cửa, chạy ra ngòai. 

Tôi cần phải đi thật xa, thật xa, cho đến khi không còn nghe thấy một nốt nhạc nào nữa. Khi nhận ra mình đã đi quá xa, tôi bắt xe đi về phía nhà thờ. Có lẽ tôi cần một chút không gian yên tĩnh. Ngồi ở chiếc ghế đá quen thuộc, tôi dần kiểm soát lại cảm xúc. Nhìn lên bầu trời thăm thẳm, tôi chỉ nhìn thấy sao Bắc Đẩu. Tôi đứng dậy, đi bộ về nhà.

Về đến khu phố quen, tôi khẽ thở phào, chân tôi rã rời, cố gắng lê từng bước nặng nhọc. Rồi trước cửa nhà, tôi nhìn thấy bóng người. Là Đăng, anh chờ tôi trước cổng có lẽ đã lâu lắm rồi. Nhưng anh vẫn chờ.
“Em về rồi đấy à, cuối cùng thì em cũng về rồi…” 

Đăng ôm tôi thật chặt, rồi khẽ giữ lấy hai vai tôi, đưa mặt tôi đối diện khuôn mặt anh. Rồi anh cầm lấy tay, thả vào trong tay tôi một vật. Không cần nhìn, tôi cũng biết đó là vật giao ước sẽ gắn kết tôi và Đăng mãi mãi. Trong nhà, cây đàn đã ngủ yên trong im lặng. Bỗng dưng, tôi òa khóc, thật to.

Trên cao, vẫn chỉ còn ngôi sao Bắc Đẩu… 


- - - - - - - - -
Xem thêm:
Bàn Tay Đeo Nhẫn
Người Tình Trong Bóng Đêm
Đời Đời Kiếp Kiếp
- - - - - - - - -
www.cuoihoivietnam.com
Nguồn: sưu tầm
- - - - - - - - -

bài liên quan

close popup

THÀNH CÔNG

Cảm ơn bạn đã đăng ký nhận tin tại Cưới hỏi Việt Nam

close popup

THÀNH CÔNG

Cảm ơn bạn đã đăng ký nhận tin tại Cưới hỏi Việt Nam

close popup

Yêu Cầu Báo Giá

Trung Tâm Hội Nghị Tiệc Cưới Merperle Crystal Palace

close popup

Xác Nhận Yêu Cầu Báo Giá

Yêu cầu báo giá của bạn đã được gửi thành công đến

Chân thành cảm ơn bạn đã sử dụng dịch vụ của Cưới Hỏi Việt Nam. Thông tin yêu cầu của bạn sẽ được liên hệ tư vấn riêng cho bạn trong thời gian sớm nhất.