Cưới Hỏi Việt NamCưới Hỏi Việt Nam

advertisment
advertisment

Làm Tình Cùng Một Thiên Thần 12/12/12 • 7307 lượt xem

Nàng là mối tình đầu của hắn, 23 tuổi, hắn dùng tất cả can đảm đã tích cóp 23 năm trời để nói rằng hắn yêu nàng, để rồi vui sướng như một thằng điên khi nàng gật đầu đồng ý. Thế là hắn và nàng yêu nhau. Tha thiết nhưng đầy mãnh liệt.

Nàng là mối tình đầu của hắn, 23 tuổi, hắn dùng tất cả can đảm đã tích cóp 23 năm trời để nói rằng hắn yêu nàng, để rồi vui sướng như một thằng điên khi nàng gật đầu đồng ý. Thế là hắn và nàng yêu nhau. Tha thiết nhưng đầy mãnh liệt.

Làm Tình Cùng Một Thiên Thần

Lời cảnh báo chân tình nhất:
- Đây hoàn toàn không phải một tác phẩm để bạn "đọc chơi".
- Ngôn từ trong nó liên quan nhiều đến tín ngưỡng, thiên chúa giáo.
- Nó có đề cấp đến bạo dâm, ác dâm, đa nhân cách và tình dục tử thi.
- Có sử dụng khá nhiều từ ngữ nhạy cảm.
- Nếu bạn quyết định đọc câu chuyện này, hãy đọc nó với một cái Tâm thật Tĩnh.
- Dù sao, tôi vẫn không khuyến khích các bạn trẻ đọc.
- Tôi viết truyện ngắn này khi đang rất bệnh hoạn. Thank you!

lam tinh cung mot thien than, anh cuoi, nha hang tiec cuoi, anh cuoi dep, album anh cuoi dep, chup anh cuoi, truyen ngan hay
Làm Tình Cùng Một Thiên Thần | by Jade

Hắn đang yêu một thiên thần, một thiên thần đầy thánh thiện. Không biết rằng có bao nhiêu người nhận ra điều ấy, nhưng trong mắt hắn, nàng là một seraphim mang trong người những quyền năng tối thượng.

Nàng là mối tình đầu của hắn, 23 tuổi, hắn dùng tất cả can đảm đã tích cóp 23 năm trời để nói rằng hắn yêu nàng, để rồi vui sướng như một thằng điên khi nàng gật đầu đồng ý. Thế là hắn và nàng yêu nhau. Tha thiết nhưng đầy mãnh liệt.

Thế nhưng cái gì có bắt đầu rồi cũng sẽ đi vào kết thúc, quy luật chung của cuộc đời là thế. Nàng bắt đầu xa nó sau hơn 2 năm yêu nhau.

Những lần hẹn hò dần thưa thớt. Thi thoảng là một tin nhắn chúc ngủ ngon như được lập trình sẵn. Những cuộc gặp mặt diễn ra chóng vánh với một vài lý do phải về sớm từ nàng. Những nụ cười trong các lần gặp cũng không còn như xưa.

Nhưng hắn vẫn còn yêu nàng, yêu kinh khủng, yêu điên cuồng. Hắn không thể mất nàng. Thiên đàng của hắn không thể vắng bóng một thiên thần chủ quản.

***

Hắn đứng nép vào một con hẻm nhỏ đối diện công ty nàng khi thấy nàng bước xuống cầu thang. Hôm nay nàng đẹp quá, mặc dù trong bộ đồng phục của công ty, nhưng nàng vẫn đẹp theo một cách riêng của nàng. Ba đôi cánh trắng sau lưng nàng vỗ nhè nhẹ trong gió, nắng dường như cũng không sáng bằng chiếc vòng ánh sáng trên đầu nàng.

Làn da trắng muốt làm nổi bật mái tóc nâu hạt dẻ, nàng mang giày cao gót, bước đi những bước uyển chuyển như con mèo trong nắng. Cơ thể nàng gọn gàng với 3 vòng hiện rõ, làm bao thằng đàn ông thèm khát và cương cứng.

Bỗng dưng nàng dừng lại, đứng dưới chân cầu thang, giơ đôi bàn tay mảnh dẻ lên che nắng. Nàng chờ? Chờ ai? Rồi thì trên cầu thang, một người đàn ông bước xuống.

Là nó. Đúng là nó rồi.

Chính vì thằng đàn ông này mà nàng lạnh lùng với hắn. Thằng khốn nạn. Hắn thấy nàng nở một nụ cười chờ đón nó, rồi hai người sánh bước với nhau trên đường. Nàng cười, nụ cười này lâu lắm rồi hắn mới thấy xuất hiện trên môi nàng. Nụ cười của thiên sứ xua tan đi những giá lạnh của bóng đêm vĩnh hằng. Nụ cười lâu rồi hắn ko được nhìn thấy.

Hắn thất thểu chạy về nhà.

***
Hắn thu mình, bó gối trong góc phòng, cào cấu tâm trí mình bằng những móng vuốt hờn ghen.

Nhưng không, không phải, vấn đề không phải vì thằng đàn ông đó. Vấn đề càng không phải từ nàng. Nàng là thiên thần, nàng làm gì có tội? Nàng là một thiên thần, thế nên nàng chỉ đi tìm đến những nơi nào có nguồn sáng, hắn không thể trách nàng được.

Vậy vấn đề là từ hắn.

Hắn chỉ là một sản phẩm của Chúa, chịu đày xuống hạ giới vì không tuân thủ các luật định của thiên đàng. Làm gì hắn có tư cách vươn mình chạm vào nàng. Nàng đã hạ mình đến với hắn. Vậy mà hính hắn đã không còn mang được niềm vui tới cho nàng. Là hắn đã làm môi nàng tắt đi nụ cười. Là hắn quá nhàm chán để nàng không còn hứng thú. Là chính hắn đã đẩy nàng đến mức thành một kẻ phản bội. Là chính hắn đã khiến thiên thần sa ngã.

Tội đồ.

Hắn vung mạnh dây thắt lưng vào chân mình. Chát chúa, tiếng hai loại da chạm vào nhau, một thứ da súc vật đã được tái chế, một thứ da bao bọc lớp thịt còn máu chảy qua. Hắn cắn răng chịu đựng nỗi đau rồi vung tay quất thêm một roi nữa vào người mình. Chát! Đau… da hắn như rách ra làm đôi sau lằn roi vừa giáng xuống.

Đau!
Nhưng đầy thỏa mãn.

Hắn đáng phải chịu những đòn roi như vậy. Hắn là tội đồ nhuốm đen đôi cánh thiên thần, hắn phải chịu nỗi đau này. Nỗi đau da thịt này thấm gì so với nỗi đau linh hồn mà nàng phải gánh chịu khi đóng vai kẻ phản bội hắn.

Hắn biết nàng còn yêu hắn lắm. Nhưng nàng phải xa hắn, nàng phải làm cho hắn đau khổ để hắn nhận ra rằng chính bản thân hắn đã làm nàng buồn đến chừng nào. Nàng thánh thiện, nàng chọn cách hi sinh chính bản thân mình để thức tỉnh hắn, như những seraphim sẵn sàng hi sinh cho lợi ích của đứa con cưng của Chúa trời: Con người.

Hắn tiếp tục quất những lằn roi ngang dọc vào cơ thể trần của mình. Vài vết thương tứa máu. Nhưng hắn mặc kệ. Hắn là kẻ tội đồ trong Nước Chúa.

***

- Mình chia tay đi anh. – Nàng nói, bình thản và thản nhiên như đang đọc tin tức từ một tờ báo nào đó cho hắn nghe.

- Anh… Anh xin lỗi. Nếu anh có làm gì sai. Em tha lỗi cho anh. – Hắn nói từng câu chữ nặn nhọc, đứt quãng, rời rạc.

- Anh không làm gì sai cả. Vấn đề là tình cảm không miễn cưỡng được. Ở bên anh… em không còn vui vẻ nữa. Anh hiểu chứ?

“Không… Mày ngu quá, nàng đang giả vờ, nàng đang đóng kịch để mày phải bỏ nàng, để mày phải phấn đấu hơn. Nàng còn yêu mày lắm. Mày hiểu chưa? Không được để nàng đi.”

- Em có đem qua những thứ anh từng tặng em, tính em rất rõ ràng, em không muốn chia tay xong mình còn cảm giác nợ anh. – Nàng nói rồi đặt nhẹ cái túi xách nhỏ xuống đất, quay ra cửa nhà hắn rồi định ra về.

“Mày không được để nàng đi, mày phải giữ nàng lại. Bằng mọi giá. Mày không thể mất nàng… Mày hiểu chưa???”

Tiếng nói trong hắn càng thúc giục khủng khiếp hơn. Rồi hắn nhào tới nàng.

***

Khi tỉnh dậy, nàng thấy mình đang ngồi trên một cái ghế gỗ, tay chân bị trói chặt vào ghế. Nàng không thể cất lên tiếng nói vì miệng đã bị bịt bởi một chiếc khăn.

Hắn ngồi trước mặt nàng, ngắm nhìn nàng mê mẩn, đầu ngã sang một bên. Hắn nói trong khi mắt vẫn dán vào nàng. Vô cảm.

- Em đẹp quá. Ngay cả khi em ngủ. Ngay cả khi em sợ hãi. Em đúng là một thiên thần. Một thiên thần tàn ác.

Nàng la lên gì đó, nhưng những gì phát ra từ cổ họng nàng chỉ là những tiếng ú ớ.

- Em muốn nói lắm đúng không. Anh sẽ để em nói, nhưng em hứa với anh, không được la lên… nhớ chưa? Không được la lên.

Nàng gật đầu. Hắn lấy cái khăn ra khỏi miệng nàng.

- Thả tôi ra… anh là đồ điên… mau thả tôi ra… nhanh lên. – Nàng hét lên thất thanh.

Hắn lúng túng, bối rối… Bỗng dưng hắn tát nàng một bạt tai thật mạnh.

- Im ngay. Mày im ngay. Mày là một thiên thần. Mày không được phá vỡ lời hứa của mình. Mày nghe chưa? – Hắn gằn từng tiếng một, giọng nói đầy đe dọa và ghê sợ.

Nàng sững sờ nhìn hắn. Là hắn đấy ư? Là cái người nàng đã yêu gần 3 năm trời đấy ư?

Không. Không phải. Hắn là một thằng yếu đuối, cái dáng vẻ ấy, cái điệu bộ ấy không thể nào là của hắn được. Ngay cả giọng nói vừa rồi cũng không phải hắn. Ai đang đứng trước mặt nàng?

Hắn nhìn nàng, ánh mắt dịu lại, rồi hắn phát hiện ra trên miệng nàng rỉ một chút máu. Trời ơi! Hắn đã đánh nàng, đánh nàng đến chảy máu miệng. Sao hắn dám làm như vậy? Sao hắn dám tổn hại một thiên thần?

Hắn vội vã lột áo mình ra, rồi rút luôn cái thắt lưng đang đeo. Nàng hoảng hốt nhìn cơ thể hắn. Một cơ thể đầy những vết sẹo ngang dọc, có những vết roi còn ửng đỏ, chảy máu. Thật gớm ghiếc.

Hắn bắt đầu quất roi vào người mình, những lằn roi mới đè lên vết thương cũ, máu chảy ra. Nhưng sau mỗi lằn roi, hắn lại mỉm cười thỏa mãn.

Nàng nhìn hắn đầy kinh hãi. Chưa bao giờ trong 3 năm yêu nhau nàng thấy con người này của hắn. Chưa bao giờ hắn tỏ ra là một người ngang ngược hay thô lỗ. Chưa bao giờ hắn nặng lời với nàng dù chỉ một tiếng. Đến mức có lần, nàng tự hỏi rằng, nàng có phải đang quen một thằng đàn ông không?

Chưa bao giờ hắn dám đi xa hơn với nàng, ngoài những cái nắm tay và những nụ hôn. Mặc dù có lúc nàng đã là người chủ động, cho phép hắn tiến xa hơn trong những nhục cảm của thể xác cùng nàng.

Nhưng hắn chưa bao giờ làm chuyện đó.

Nàng thắc mắc, nàng khó hiểu lẫn nàng tự ti. Hay nàng chưa đủ mức hấp dẫn để hắn thưởng thức, thèm muốn? Không phải. Những thằng đàn ông trước đây đến với nàng đều vồ vập lấy nàng, duy chỉ có hắn là không. Chính cái điều lạ lùng này của hắn đã giữ nàng bên hắn 3 năm nay để nàng xem tình chung nguyên là vì đâu.

Nhưng đáng tiếc, nàng không còn kiên nhẫn.

- Anh… anh dừng lại đi. Đừng hành hạ mình như vậy. Em yêu anh… Em yêu anh mà… Đừng làm như vậy.

Nàng tha thiết nói với hắn. Hắn dừng tay lại, không tự đánh mình nữa, hắn nhìn nàng, đưa tay ra phía trước, run run như muốn đụng vào nàng mà không dám.

- Em vẫn yêu anh? Đúng không? Em vẫn yêu anh. Anh biết điều đó mà. Em vẫn yêu anh.

Hắn nói rồi cười, cười ngô nghê như một đứa bé.

- Anh thả em ra đi… em không bỏ đi đâu đâu. Thả em ra đi.

Hắn im lặng nhìn nàng. Ánh mắt bỗng bừng lên một ánh nhìn kỳ lạ. Thả nàng ra ư? Không.

- Không! Em sẽ bỏ đi. Em sẽ bỏ đi… anh phải giữ em lại, em là thiên thần, em sẽ bay đi mất. Anh không để em bay đi được.

Trước khi nàng gào lên, hắn đã lấy cái khăn tay chèn vào miệng nàng. Rồi bỏ nàng ngồi lại đó, hắn mặc áo, đóng cửa nhà và ra ngoài.

***

Hắn quay về, tay xách lỉnh kỉnh đồ ăn và những thứ linh tinh khác.

Hắn xé nhỏ mẫu bánh mì, đút cho nó ăn, giọng đầy dịu dàng.

- Em ăn đi, đây là bánh thánh, sẽ không làm vẫn đục linh hồn em đâu.

Nàng hé môi cắn nhẹ một miếng bánh, run sợ.

- Khi nào anh thả em ra? Em… sợ lắm.

- Không, không có gì phải sợ cả, anh sẽ bảo vệ em. Anh biết em còn yêu anh, em không cần tự mình làm khổ mình vì phải giả vờ chia tay với anh đâu!

Một miếng bánh rơi xuống ngực nàng, nơi vẫn đang phập phồng sau làn áo sơ-mi mỏng tanh. Như một quán tính, hắn đưa tay phủi mẫu bánh xuống đất và vô tình tay chạm vào ngực nàng. Hắn rụt tay, lùi ra thật xa, khuôn mặt thật sự hoảng sợ.

Nàng nhìn thái độ lạ kỳ của hắn, chợt một ý nghĩ thoáng qua trong đầu. Phải rồi, đây là cách duy nhất để hắn thả nàng ra. Hóa ra mọi chuyện là như vậy. Nàng chỉnh người ngồi ngay ngắn lại trên ghế, cố ưỡn ngực ra phía trước, hướng vòng một căng mọng về phía hắn, đầy khiêu khích.

- Em hiểu rồi, anh trách em vì sao lại không thể hiện tình yêu cùng anh… Anh đừng hiểu lầm, em muốn ngủ với anh lắm. Đến với em đi, cởi trói cho em, rồi chúng ta sẽ vui vẻ với nhau.

Hắn đứng gồng người nghe những lời nàng nói, máu trong người sục sôi, rồi hắn nhào tới, tát nàng một bạt tai nảy lửa.

- Con điếm! Mày đang làm trò gì? Mày là một thiên thần lại có thể gạ tình người khác một cách rẻ tiền như vậy sao? Con điếm.

Hắn tát nàng thêm một bạt tai rồi quỳ xuống, hôn chân nàng.

- Em là một thiên thần… hãy là một thiên thần!

Bất ngờ, hắn đứng dậy, nhét cái khăn nhỏ vào miệng nàng, rồi mặc cho nàng ú ớ kêu la, nó lột sạch quần áo trên cơ thể nàng, xé tan hay dùng kéo cắt từng mảnh một. Để lại nàng trần truồng ngồi trên chiếc ghế gỗ với hai tay và hai chân bị trói chặt vào ghế.

Hắn nhìn nàng khỏa thân, nuốt nước miếng rồi vào phòng, đẩy ra một tấm gương lớn bên dưới có bánh xe và đặt trước mặt nàng. Hắn vòng ra sau gương, ánh mắt nhìn nàng đầy thèm khát. Hắn tiến lại thật sát tấm gương, le lưỡi từ từ liếm vào hình ảnh nàng sau tấm gương ngăn cách. Cơ thể hắn căng cướng, nóng đến ngạt thở.

Nàng nhìn những thứ nó đang làm, ánh mắt kinh tởm cùng cực. Nàng đã hiểu rằng thằng đàn ông mình quen mấy năm nay thực chất là một thằng bệnh hoạn, không hơn không kém. Hắn không muốn làm tình cùng nàng, nhưng lại muốn ngắm nhìn nàng trần trụi sau tấm gương.

- Em là một thiên thần, anh không thể làm vẫn đục em, anh không thể biến đôi cánh thiên thần của em thành đôi cánh phủ đầy lông quạ đen chết chóc. Em phải mãi mãi là thiên thần.

Và hắn thủ dâm trước mặt nàng, ngăn cách bởi tấm gương. Nàng ứa nước mắt sợ hãi, khuôn mặt trang điểm của nàng nhạt nhòa trong nước mắt. Chì kẻ mắt lem theo nước mắt, chảy dài xuống má nàng, vạch ra hai đường đen nguệch ngoạc. Khi kết thúc công việc của mình, hắn xuất tinh lên tấm gương, thỏa mãn nhìn một vệt tinh dịch kéo dài trên hình ảnh nàng trong gương.

***

Một ngày sau đó, hắn vẫn nhốt nàng trong căn phòng, vẫn chăm sóc nàng như chăm sóc một con chó nhốt trong cũi, và vẫn ve vãn, ôm ấp, hôn hít nàng qua tấm gương. Hắn thủ dâm thêm 3 hay 4 lần gì đó vẫn với hình ảnh của nàng nhạt nhòa sau tấm gương lớn.

Khi đã mệt mỏi, nàng không còn kêu la nữa, hắn ngồi bó gối, ngẩn ngơ nhìn thân thể nàng.

- Em xin lỗi… vì em yêu một người khác khiến anh như thế này. – Nàng nói, nước mắt rơi, có lẽ đây là những lời thật lòng của nàng.

Cơ thể hắn run lên từng hồi, hắn đưa tay ôm chặt hai đầu gối, bỗng dưng nàng cảm nhận rõ nỗi đau mà hắn đang cố chịu đựng.

- Không, là vì anh, vì anh không đủ khả năng làm em vui… em không có lỗi… anh đáng bị trừng phạt.

Nó lại lôi sợi dây nịt ra, quất tới tấp vào cơ thể đang tím tái với những lằn roi của mình.

- Em van anh, đừng hành hạ mình như vậy… là vì em, vì em… em phản bội anh.

Cứ sau mỗi câu nói ngắt quãng của nàng, hắn lại vút roi mạnh hơn.

“Mày đáng bị trừng phạt, mày dám làm thiên thần rơi lệ. Nước mắt của thiên thần có thể hồi sinh cỏ cây đang chết, vậy mà mày làm nàng phí phạm nước mắt vì mày… mày đáng chết…”

Máu trên những vết thương bắt đầu túa ra, hắn đưa tay quệt một vệt máu, rồi đưa lên miệng, liếm láp. Vị tanh nồng, âm ấm của máu người kích thích vị giác hắn ghê gớm. Hắn không còn là một con người. Hắn thấy sau lưng mình như mọc ra đôi cánh dơi đen kịt và trên đầu nhú lên cặp sừng dê cao vút… Hắn là Lucifer, đọa thiên thần kéo theo những thiên thần khác ngã vào lửa luyện ngục.

Hắn bỗng dưng cất lên tiếng cười khùng khục, ánh mắt hằn gân máu đỏ rực. Nàng đã là một thiên thần sa ngã, đôi cánh nàng đã nhuốm máu đỏ, nàng không còn thuần khiết, thì tại sao nó phải tôn sùng nàng? Nó đẩy tấm kính sang một bên rồi bước lại gần nàng, gương mặt ánh lên nét ác độc bạo tàn.

- Anh làm gì? Anh muốn làm gì?

Hắn lấy tay chấm một chút máu trên cơ thể, rồi vẽ nguệch ngoạc lên ngực nàng dấu hiệu của Satan, ngôi sao sáu cánh. Từ bây giờ, nàng là đọa thiên thần dưới quyền của hắn. Hắn vung roi da quất mạnh vào thân thể nàng. Nàng rú lên đau đớn.

- Đồ điên! Dừng lại… anh làm cái trò gì thế?

Hắn với lấy cái cái khăn rồi chèn vào miệng nàng, tiếng kêu của nàng chỉ còn lại là những âm thanh tắc nghẽn trong cổ họng. Hắn tiếp tục đánh nàng, quất dây da vào người nàng, mặc cho nàng vẫy vùng trên ghế, nước mắt nhòa nhạt.

Hắn thấy từng chiếc lông trắng trên cánh nàng rụng rơi, rồi chúng chuyển dần thành màu đen nhuốm máu. Nàng đang oằn người vào lửa luyện ngục, linh hồn thuần khiết đã không còn. Và hắn, cơ thể hắn đang ngập ánh sáng, thứ ánh sáng gột rửa từ thiên đàng rọi xuống, đôi cánh dơi teo tóp và biến mất, một quầng sáng xuất hiện trên đầu.

Cổng thiên đường đã mở để đón lại đứa con lầm đường. Hắn không còn là Lucifer, hắn đã trở thành Tổng lãnh thiên thần Michael với ba đôi cánh seraphim quyền lực, cầm trên tay thanh gươm Longinus của Chúa trời và về với Nước Chúa. Lẽ nào thanh tẩy một đọa thiên thần lại mang cho hắn nhiều đức tin như thế.

Những vết roi lại bắt đầu trút lên người nàng, nó say sưa, điên cuồng nhìn nàng vật vã trên chiếc ghế gỗ. Bất ngờ, sợi dây hắn dùng để trói chân nàng tuột ra. Theo quán tính, nàng vung chân đá mạnh vào người hắn, hắn loạng choạng rồi ngã vào tấm gương phía sau, vỡ tan tành.

Lằn ranh giữa thiên thần và quỷ sứ đã không còn… cơ thể nàng bỗng dưng xạm đen, đôi cánh trắng rụng sạch lông, còn trơ lại khung xương mục ruỗng. Tóc nàng xõa tung trong gió, da hằn lên những lằn gân đỏ thẫm, thay vì chiếc vòng ánh sáng vẫn sáng rực bấy lâu nay, đầu nàng dần mọc lên hai chiếc sừng dê cong vun vút.

Nàng đã là Satan!

Hắn và nàng đứng trên hai chiến tuyến của cuộc chiến Heaven and Hell. Hắn lao người tới nàng, giơ thanh Longinus được rèn bằng tinh thạch trời đất lên rồi cắm vào người nàng. Vết thương phun ra dòng máu đen, tanh tưởi. Thanh Longinus trên tay hắn tỏa ánh sáng chói lòa, thanh tẩy cho linh hồn thối rữa của nàng. Nàng ngã vật xuống sàn, như một thiên thần bại trận. Hắn đã thắng chưa?

***

Hắn đang làm tình cùng một thiên thần trong vườn địa đàng. Ánh sáng lấp lánh ngập tràn chung quanh hắn. Sau khi được thanh tẩy, nàng lại trở về nguyên trạng là một thiên thần bé nhỏ nằm trong vòng tay hắn.

Hắn quấn lấy nàng trong những nhục thể cao nhất, đôi cánh trắng xõa tung, dập dìu theo từng nhịp cơ thể hắn. Hắn thỏa mãn, thứ khoái cảm dâng trào vào từng phân da thịt. Thứ khoái cảm này chưa bao giờ có lần thủ dâm nào có thể mang lại cho hắn. Mặc cho nàng nằm yên chịu đựng, hắn cất lên những tiếng cười man dại.

Nhưng rồi, bỗng dưng hắn thấy có sự biến đổi. Da thịt hắn lạnh lẽo, buốt giá, vườn địa đàng bỗng dưng vụt tối, âm u. Hắn cúi nhìn thì thấy cơ thể mình đang xạm đen như nàng ban nãy.

“Không! Mày đã phạm những điều cấm kị… Mày đã một lần nữa để cho thân thể mày bị lửa luyện ngục thiêu đốt… Mày không còn là một thiên thần…”

Hắn thả cơ thể nàng ra… hoảng loạn…

Không thể! Không thể nào!

Hắn phải tự mình thanh tẩy… Hắn giơ cao thanh Longinus và cắm vào tim mình… ánh sáng lại chói lòa. Linh hồn hắn nhẹ tênh… Nàng đang trên cao, phấp phới ba đôi cánh trắng chờ đợi. Hắn nhìn nàng, mỉm cười mãn nguyện…

***

Trong phòng hắn, cảnh sát phát hiện ra hai xác chết.

Một người con gái thân thể nhuốm đầy máu, vết thương chí mạng là một vết dao trên ngực, thi thể nạn nhân không mảnh vải che thân, cổ tay và cổ chân có vết bầm do dây trói, xác định chết khoảng 5 ngày.

Một người thanh niên, thân thể đầy những lằn roi ngang dọc, tím bầm, ứa máu. Tay anh ta đang nắm chặt một mảnh gương vỡ và cắm vào tim mình, nguyên nhân cái chết cũng do vậy mà ra. Cạnh thân thể nạn nhân là vô vàn những mảnh gương vỡ. Xác định chết khoảng 3 ngày.

Trên cơ thể nạn nhân nữ phát hiện có dấu vết của tinh dịch đã khô, xác định là của nạn nhân nam. Trong các tấm hình chụp tử thi, người ta vẫn ám ảnh về nụ cười đầy mãn nguyện của nam nạn nhân.

***

“Tôi đã làm tình cùng một thiên thần. Cảm giác đó chỉ được 1 lần duy nhất trong đời, vì sau khi nhuốm bẩn, thiên thần sẽ biến thành đọa thiên sứ và bản thân tôi cũng sẽ bị thiêu đốt trên lửa luyện ngục.”

END
Ngày sám hối.

- - - - - - - - -
Xem thêm:
Vợ Ơi Anh Biết Lỗi Rồi
Tiểu Thư Osin
Xin Lỗi Em Chỉ Là Con Đĩ
- - - - - - - - -
Tác giả: Jade
Nguồn: sưu tầm
- - - - - - - - -

bài liên quan

close popup

THÀNH CÔNG

Cảm ơn bạn đã đăng ký nhận tin tại Cưới hỏi Việt Nam

close popup

THÀNH CÔNG

Cảm ơn bạn đã đăng ký nhận tin tại Cưới hỏi Việt Nam

close popup

Yêu Cầu Báo Giá

Trung Tâm Hội Nghị Tiệc Cưới Merperle Crystal Palace

close popup

Xác Nhận Yêu Cầu Báo Giá

Yêu cầu báo giá của bạn đã được gửi thành công đến

Chân thành cảm ơn bạn đã sử dụng dịch vụ của Cưới Hỏi Việt Nam. Thông tin yêu cầu của bạn sẽ được liên hệ tư vấn riêng cho bạn trong thời gian sớm nhất.