advertisment
advertisment

Vợ Ơi Anh Biết Lỗi Rồi - Chương 45 - 46 06/12/12 • 4778 lượt xem

Cô ấy lại cười, nụ cười thật đẹp. Cảm giác hạnh phúc lại trở lại dâng đầy trong tôi. Mọi giận dỗi, ấm ức và vết đau tiêu tan hết từ lúc nào. Tôi vội ôm chầm lấy vợ, siết thật mạnh, để cảm nhận rõ hơn cái hạnh phúc đang trào dâng ấy. Cô ấy cũng nhẹ nhàng ôm lấy tôi thì thầm: “Đồ ông chồng dê xồm!”

Cô ấy lại cười, nụ cười thật đẹp. Cảm giác hạnh phúc lại trở lại dâng đầy trong tôi. Mọi giận dỗi, ấm ức và vết đau tiêu tan hết từ lúc nào. Tôi vội ôm chầm lấy vợ, siết thật mạnh, để cảm nhận rõ hơn cái hạnh phúc đang trào dâng ấy. Cô ấy cũng nhẹ nhàng ôm lấy tôi thì thầm: “Đồ ông chồng dê xồm!”

VỢ ƠI ANH BIẾT LỖI RỒI

- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

Vợ Ơi Anh Biết Lỗi Rồi - Chương 43 - 44

Chương 45: Giận hờn!

- Em còn đứng đấy làm gì mau gọi cấp cứu đi! – Tôi quát lên giận dữ.
- Vâng… vâng!
- Thôi khỏi! - Mẹ tôi thều thào. - Đỡ mẹ vào phòng là đc rồi! – Tôi bế mẹ bước vội vào phòng, va mạnh cả vào vợ nhưng tôi cũng chả bận tâm, vì lúc này tôi dành tất cả mối quan tâm của mình vào mẹ rồi.

Mẹ ko cho gọi cấp cứu nên tôi mời bác sĩ đến khám cho mẹ. Mẹ tôi bị bong chân và bác sĩ bảo phải kiêng đi lại ít nhất là 1 tuần.
- Mẹ… con… con…
- Chị ko phải nói nữa. Lần sau lau nhà, nhà ướt thì phải lấy rẻ khô lau lại, ai đời để ướt thế. May mà số tôi cao, chưa chết đó!
- Con biết rồi!
- Một tuần này thôi thì nhà chịu khó ăn cơm ngoài vậy! Chứ tôi bị thế này, con dâu thì chả biết làm gì.
Thanh Mai ko nói gì cả, chỉ đựng dậy đi lên phòng.

vo oi anh biet loi roi, truyen ngan tinh yeu lang man, truyen tinh yeu, truyen tinh lang man, cuoihoivietnam, anh cuoi, nha hang tiec cuoi
Vợ Ơi Anh Biết Lỗi Rồi | ảnh: minh hoạ
- Em thấy giờ đã làm khổ cả nhà chưa? Đã hơn một tuần nay phải ăn toàn rau muống với lạc rang, đc bữa nay mẹ hết giận thì em lại gây chuyện.
- Em gây chuyện? Anh nói thế mà nghe đc à? Em cố ý làm sàn nhà ướt để mẹ bị ngã à?
- Anh nghĩ em ko cố ý nhưng mẹ thế này chắc em cũng vui lắm!
- Anh! – Cô ấy mỉm cười. - Phải đó! – Nói rồi cô ấy bỏ ra khỏi phòng. Trên nền đất có vài giọt nước rơi!

Biết mẹ tôi bị ngã nên mẹ vợ và cả vợ chồng Thanh Trúc cùng đến hỏi thăm.
- Bà đau lắm ko? Mà đi đứng kiểu gì lại ngã chứ hả?
- Sàn nhà lau ướt quá, tôi bước ra đến bậc thêm, trơn nên mới ngã.
- Chết! Có phải là con Thanh Mai nó lau nhà đúng ko. Cái con bé này tệ quá! Bà thông cảm cho nó giùm tôi. Chắc nó cũng ko cố ý đâu!
- Cái này thì tôi biết chứ. Nhưng con Thanh Mai tôi nói thật, nó đoảng quá! Tôi ko biết bà dạy dỗ Thanh Trúc khéo thế sao…
- Thì đúng là cha mẹ sinh con trời sinh tính. – Bà Thanh thở dài. Tôi chỉ biết đứng nép bên cửa bếp, cô vợ tôi nước mắt đang chảy dài.

Đồng hồ đã điểm 10h hơn, ko biết vợ tôi đi đâu mà giờ này vẫn chưa về. Thấp thỏm ko yên, tôi định lao xe đi tìm thì thấy vợ đang đứng ở bên kia đường.
- Em đứng ở đây làm gì? Ko về nhà ngủ đi. – Cô ấy ko trả lời, dạo bước đi thẳng. – Em đi đâu đấy? Ko về nhà à?
- Em muốn đi bộ tập thể dục. Anh về ngủ trc đi!
- Em điên à? Mấy giờ rồi còn tập thể dục. Em về lo xem mẹ có cần gì ko chứ. Mẹ vì em mà ko đc đi lại 1 tuần đấy!

Cô ấy mỉm cười - vẫn cái mỉm cười cay đắng, đưa con mắt hơi đỏ lên nhìn tôi.
- Anh ko cần phải đay nghiến thế đâu! Em biết em sai rồi. Mẹ giờ này ngủ rồi, em đi bộ một lúc, đêm em khác trông mẹ. – Nói rồi cô ấy lặng lẽ bước tiếp. Tôi đứng lặng hồi lâu nhìn cái dáng nhỏ bé của cô ấy đi trong đêm dưới ánh đèn cao áp, nó lẻ loi và cô đơn vô cùng. Bây giờ đã 10 rưỡi, một mình cô ấy đi bộ trong giờ này làm sao tôi yên tâm đc.

Dưới ánh đèn cao áp, trên con đường vắng lặng với những cơn gió mùa hè thổi rì rào. Hai con người bước bên nhau. Nhưng xa cách đến vời vợi. Hai bàn tay chốc chốc có thể chạm vào nhau nhưng lại ko thể. Gío thổi mỗi lúc một to. Dường như gió mùa hè đang mang cái lõi của gió mùa đông hay sao mà trong lòng người lại thấy lạnh thế này.

Những lọn tóc con của vợ cứ bay bay trong cơn gió lạnh. Cái dáng người nhỏ bé lặng im ko nói gì cứ nhoi nhói trong tim. Đôi mắt buồn rười rười, cái nhìn vào khoảng không vô định mà sao cứ xoáy sâu trong lòng ta? Một ko gian chết chóc vô hình dường như đang hiện hữu.

Một cái nắm tay vượt lên cái khoảng cách xa vời và ko gian chết chóc. Cô ấy nhìn tôi, lặng im ko nói gì. Giọt nước mắt giấu mãi trong lòng buông rơi. Đôi mắt buồn đẫm nước. Tôi siết mạnh tay mình hơn. Khẽ cười. Cơn gió mùa hè lạnh giá bỗng trở nên mát rượu. Cái siết mạnh tay từ vợ đáp trả lại. Khẽ cười. Mọi giận hờn tan biến mất. Nước mắt rơi ướt nhoè nụ cười nhưng vẫn đủ thấy đôi mắt sáng niềm vui. Tay nắm tay chúng tôi bước bên nhau. Ko ai nói một lời nhưng gió đang nói giùm chúng tôi. “Đôi khi chỉ cần một cái nắm tay, mọi giận hờn cũng có thể tiêu tan!”

Chúng tôi dạo bước và trứơc mắt chúng tôi giờ đã là “Đài tưởng niệm” từ bao giờ. Đây là nơi cao nhất của thành phố. Đứng ở trên có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố rực rỡ, tươi mới trong bình minh; lung linh, huyền ảo lúc về đêm.
- Mình lên đây nhé? – Cô ấy nhìn tôi khẽ hỏi.
- Ừ!
- Anh cõng em đi!
- Hả?
- Sao chứ? Cõng em lên trên đi!
- Trời! Cao thế này bắt anh cõng lên á?
- Ko biết! Bù lại lúc anh mắng mỏ em. Ko biết! Nếu ko cõng người ta ứ hết giận đâu!
- Thôi mà! Hay để lúc về anh cõng em! Nhá!
- Ko! Cõng lên đây cơ! Cõng đi! Ko biết đâu!... Thế anh có cõng ko? – Đang từ nũng nịu cô ấy đổi thái độ luôn.
- Thôi đc rồi. Anh cõng!

- Mệt ko anh?
- À… phình… phường!
- Hì, rõ ràng là anh mệt mà!
- Vậy… anh… thả… nhá…
- Ko!

Trời đất, tôi cõng cô ấy leo lên cũng phải hơn 70 bậc thang cao chót vót rồi cũng nên. Âý thế mà cô ấy vẫn chẳng chịu tha cho tôi. Biết thế từ đầu đã chẳng dám mắng cô ấy làm gì. Gìơ phải khổ thế này. Gần đến đỉnh rồi, mệt quá tôi thả cô ấy xuống, thở.
- Anh… mệt quá!

“Chụt” – Cô ấy đặt một nụ hôn lên má tôi, cười toe.
- Hết mệt chưa? – Tôi ko biết phải nói gì nữa, nhưng thực sự mọi mệt mỏi tiêu biến hết. Tôi chớp lấy cơ hội hôn nhanh lên môi cô ấy một nụ hôn nhẹ ngọt ngào.
- Ê, em chỉ thơm má anh thôi, sao anh lại hôn môi em hả?
- Thì anh phải uống nứơc tăng lực chứ sao?
- Tăng lực gì?
- Là nứơc bọt của em đó! – Nói rồi tôi chạy vội lên nhưng bậc thềm cao.
- Sao lúc nãy kêu mệt mà giờ chạy nhanh thế? – Cô ấy gọi với.
- Thì giờ có phải cõng bao tải gạo đâu!
- Ê, đồ đểu! Đứng lại! Em mà bắt đc thì chết với em!....

- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -
Chương 46: Dê xồm!
Sáng chủ nhật, đang ngủ ngon, bỗng tôi tỉnh giấc khi thấy Thanh Mai đang trong bộ dạng ngái ngủ, tay vác theo cái gối bước vào phòng.
- Anh ơi, mẹ đi chợ sớm rồi! Híc, ngủ phòng mẹ chả thích tẹo nào! – Nói rồi cô ấy trèo lên giường đẩy người tôi quay lưng lại cô ấy. Rất tự nhiên, cô ấy ôm tôi, cái mặt dựa vào lưng tôi ngủ.

Ừ lâu lắm rồi, cô ấy chưa ôm tôi. Cô ấy nói là thích cái tấm lưng to lớn của tôi. Nó có một cái gì đó cuốn hút cô ấy lắm. Cái đầu mũi cô ấy chạm vào lưng tôi nhồn nhột, thinh thích, hơi thở ấm nóng của cô ấy phả vào lưng tôi. Tất cả đều gần gũi, thân quen. Tôi đưa tay nắm chặt lấy đôi tay mềm mại của cô ấy trên bụng mình. Một cảm giác gì đó hạnh phúc đến nhẹ nhàng. Ko chịu đc nữa, tôi xoay lưng ôm lấy cái bụng thon thon của vợ. Khẽ đặt đôi môi mình lên chán vợ, lên mắt vợ, xuống mũi vợ và lên bờ môi mềm khép đóng. Tôi ôm siết vợ hơn, ôi cái cảm giác hạnh phúc nó đang dâng lên mỗi lúc một nhiều. Tôi đưa tay khẽ di chuyển từ tấm lưng xuống đắt tận thắt lưng, nhẹ nhàng, thật nhẹ nhàng, nhẹ nhàng nhất đến mức có thể, tôi luồn tay qua lớp áo ngủ của cô ấy, từ từ đưa tay chạm vào da thịt trên tấm lưng vợ, lan dần đến phía trc ngực. Tay tôi đang từ từ tìm đường đến phía trc thì ngay lập tức tôi bị xô đẩy mạnh vào góc tường.

- Ê! Anh làm cái gì đó hả? – Cô ấy gắt lên giận dữ.
- Thì… thì anh ôm em mà!
- Ôm mà thế à ? Lợi dụng lúc người ta ngủ định sờ mó hả?
- Này, anh là chồng em mà! Chẳng lẽ chồng ko đc sờ vợ à? – Tôi cũng gắt lên.
- Ko!
- Gì vậy?
- Người khác thế nào em ko cần biết. Còn em thì giờ chưa sẵn sàng. Thế nên anh mà động vào người em, em giết!
- Em đùa đấy à? Em vô lý vừa thôi!
- Kệ chứ! – Cô ấy hếch cái mặt lên thách thức tôi. Tức ko chịu đc!
- Vậy thì bữa nay anh thử xem em giết anh thế nào! – Nói rồi tôi chồm tới chỗ cô ấy, ôm chặt lấy vợ mình, thơm lên cổ, xuống bờ vai mặc cho cô ấy có chống cự thế nào.
- Buông em ra đi đồ dê xồm!...

- AAAAAAAAAAAAAAAAAAA! – Tôi la lên thất thanh khi trên vai tôi xuất hiện những vết răng cắn tím bầm. Buông vội vợ tôi ra, vạch ống tay áo lên, vết răng to đoành của vợ nhìn mà khiếp.
- Xí, đáng đời! Ko thèm ngủ với anh nữa! Đồ dâm dê! Xì… ì… ì… ì… - Nói rồi vợ tôi cắp gối đi ra khỏi phòng mặc chồng đang vừa đau vừa tức mà ko làm đc gì!

Bước xuống nhà, tôi vừa đi vừa phải xoa vết răng cắn của vợ. Xuống đến nơi thấy cô ấy đang ngồi vừa ăn bánh quy vừa coi ti vi. Hình như chính xác là đang xem đĩa. Chẳng biết phim gì, chỉ biết là của Hàn Quốc, có vẻ hay nên vợ tôi mới gián mắt tập trung thế kia. Tôi thả mình ngồi phịch xuống ghế đối diện, ấy thế mà cô ấy ko thèm quay lại nhìn. Tôi bắt đầu đưa tay xoa mạnh lên chỗ đau và cố tình phát ra âm thanh.
- Xít… xà… à…. Đau… thế…. Xít….. – Vậy mà cô vợ máu lạnh của tôi cũng ko thèm quay lại xem ông chồng yêu quý của mình bị trọng thương thế nào. Tức ko chịu nổi, nhưng chả lẽ lại lên tiếng. Thế là tôi phải trở mình, đổi đủ tư thế ngồi. Thực sự tôi muốn gây sự chú ý từ vợ mình. Nhưng… vô ích! Đúng là cô vợ máu lạnh! Tôi đứng dậy bỏ lên cầu thang.
- Ko tập thể dục nữa hả anh! - Tôi giật mình. Cô ấy rõ ràng biết tôi đang làm những gì, thế mà suốt nãy tỉnh bơ như ko biết. Đểu thật. Tôi quay lại, tiến đến trc mặt cô ấy, vạch áo chìa ra chỗ đau.

- Em xem đi!
- Ồ, chưa chảy máu à? Biết thế cắn mạnh thêm chút nữa!
- Em vũ phu vừa thôi! – Tôi gào lên.
- Nhầm rồi, phải vũ thê mới đúng! – Tôi cứng họng.
- Em là đồ máu lạnh! – Cô ấy nhìn tôi, cười khúc khích.
- Bộ đau lắm hả? Ai bảo động vào người ta chứ! Thôi lại đây người ta xem nào. – Nó rồi cô ấy kéo tôi ngồi bên cạnh, đưa ngón tay trỏ xinh xắn nhẹ nhàng xoa lên vết răng cắn của chính cô ấy. – Đau lắm ko? – Tôi gật đầu, làm ra vẻ đáng thương. Bỗng môi cô ấy chạm lên chỗ đau, hôn thật nhẽ nhàng, giống cái cách mà tôi từng làm khi tôi cốc đầu làm đau cô ấy.
- Thế nào đỡ đau chưa? – Tôi lắc đầu! – Sao? Người ta hôn thế mà ko khỏi à? – Cô ấy giận dỗi.
- Ko ko phải! Ý anh là muốn em hôn thêm lần nữa!
- Thật hả? – Cô ấy lại cười, nụ cười thật đẹp. Cảm giác hạnh phúc lại trở lại dâng đầy trong tôi. Mọi giận dỗi, ấm ức và vết đau tiêu tan hết từ lúc nào. Tôi vội ôm chầm lấy vợ, siết thật mạnh, để cảm nhận rõ hơn cái hạnh phúc đang trào dâng ấy. Cô ấy cũng nhẹ nhàng ôm lấy tôi thì thầm: “Đồ ông chồng dê xồm!”

- - - - - - - - -
Xem thêm:
Vợ Ơi Anh Biết Lỗi Rồi - Chương 47 - 48
- - - - - - - - -
www.cuoihoivietnam.com
Bảo trợ thông tin: www.milanophoto.com
Nguồn: sưu tầm
- Tác giả: Nguyễn Bích Hồng
- Sinh năm: 1992 (Thế hệ 9x)
- Bút danh: Caycodai
- - - - - - - - -

bài liên quan

close popup

THÀNH CÔNG

Cảm ơn bạn đã đăng ký nhận tin tại Cưới hỏi Việt Nam

close popup

THÀNH CÔNG

Cảm ơn bạn đã đăng ký nhận tin tại Cưới hỏi Việt Nam

close popup

Yêu Cầu Báo Giá

Trung Tâm Hội Nghị Tiệc Cưới Merperle Crystal Palace

close popup

Xác Nhận Yêu Cầu Báo Giá

Yêu cầu báo giá của bạn đã được gửi thành công đến

Chân thành cảm ơn bạn đã sử dụng dịch vụ của Cưới Hỏi Việt Nam. Thông tin yêu cầu của bạn sẽ được liên hệ tư vấn riêng cho bạn trong thời gian sớm nhất.