advertisment
advertisment

Nhà Nàng Ở Cạnh Nhà Tôi - Chương 34-35 16/12/12 • 5933 lượt xem

Bà lại làm mình muốn khóc rồi. Hic. Bữa cơm hôm nay bà luộc rau muống và kho cá. Mẹ mặc cái váy hôm trước mình đưa mẹ đi mua nhìn trẻ ra vài tuổi. Nay mẹ búi tóc cao chứ không để lòa xòa rũ rượi như mọi ngày.

Bà lại làm mình muốn khóc rồi. Hic. Bữa cơm hôm nay bà luộc rau muống và kho cá. Mẹ mặc cái váy hôm trước mình đưa mẹ đi mua nhìn trẻ ra vài tuổi. Nay mẹ búi tóc cao chứ không để lòa xòa rũ rượi như mọi ngày.

Nhà nàng ở cạnh nhà tôi

(Cuộc chiến giữa Nhíp và Quần Đùi Hoa)

Chương 34 - Nhà nàng ở cạnh nhà tôi Đèo mẹ về mà lòng buồn rười rượi. Nhưng vẫn cố tươi cười đáp chuyện mẹ vì hôm nay mẹ đang vui. Mình muốn mẹ có một buổi tối trọn vẹn. Chào mẹ lên phòng, mở cửa ban công thật rộng. Chỗ này đêm qua em đứng đây gọi mình. Chăn gối mình vẫn còn vẹn nguyên hương quần áo em. Nằm một lúc không chịu được. Mình nhẹ nhàng xuống nhà lấy xe đi. Vi vu trên những con đường mình và em đã đi qua. Để mặc cho gió thốc sâu vào trong phổi. Những vết thương trên người trở nên đau một cách riêng biệt. Dường như nó thấm với nỗi buồn mình đang phải chịu.

Dừng xe trước cửa nhà Linh. Tự nhiên thấy trái tim trống rỗng. Em có còn trong đó không? Mình cũng không biết nữa. Con đường này tự nhiên lạ lẫm. Lại quay xe về. Mình rẽ qua nhà thằng Hưng. Giờ này mà về nhà tự kỉ không khéo đập đầu chết mất.

-         Gì thế mày? Gọi khuya thế?
-         Mở cửa cho tao!
-         Cái gì? Bị mẹ đuổi ra khỏi nhà à?
-         Không. Tao… nhớ mày!
-         Dm thằng điên. Đợi bố. Xuống đây!

Nằm phịch xuống giường. Người mỏi nhừ như bị nhét vào cối xay.

-         Mày lại lên cơn rồi à?
-         Ừ. Mày kiếm thuốc tiêm cho tao phát!

Thằng Hưng quay ra lục tủ thuốc. Mình hoảng hồn bật dậy

-         Mày tìm thuốc thật hả Hưng?
-         Ờ! Mày muốn còn gì?

Vừa nói nó vừa lôi ra cái xi lanh đã dùng rồi. Thằng này khốn nạn lắm. Nó nói là làm bằng được. Mình sợ quá nhảy ra cửa sổ.

-         Thằng chó. Bố nói đùa!
-         Đứng im cho tao. Tao tiêm cho thuốc bơ tình. Tiêm xong quên hết yêu đương sầu muộn.
-         Mày đừng làm liều. xi lanh dùng rồi dễ gây si đa.
-         Ừ thì bị si đa mới quên tình được chớ. Xi lanh tao nhặt bụi cây dưới cổng. Không sao đâu. Lại đây tao chiều.
-         Thằng bệnh! Tránh xa tao ra.
 
nha nang o canh nha toi, truyen ngan tinh yeu lang man, truyen ngan tinh yeu lang man nhat, anh cuoi, nha hang tiec cuoi, anh cuoi dep, chup anh cuoi o dau dep, cuoi hoi viet nam
Nhà Nàng Ở Cạnh Nhà Tôi

Thằng mất dậy đuổi mình quanh phòng. Mệt lừ người. Đến lúc mặt mình đỏ gay đỏ gắt nó mới tha. Cởi quần áo rồi phi lên giường đắp chăn. Thằng Hưng đi đánh răng rửa mặt rồi trèo lên cùng mình.

-         Dạo này hình như tao già đi rồi Hưng ạ?
-         Sao? Răng mày bị lung lay à?
-         Tiên sư mày. Nói chuyện nghiêm túc tí.
-         Thế  sao? Bị rụng lông à?
-         Zời ơi. Đéo nói chuyện nữa. Đi ngủ!
-         Hê hê. Thôi nói nốt đi. Ức chế cái gì? Chó Có Lát à?
-         Ờ!
-         Nó làm sao?
-         Hôm nay Vi đi chơi với nó
-         Hả? Cái quái gì thế? Nhíp đi chơi với Chó Có Lát? Mà hình như tao thấy Nhíp hợp với Chó Có Lát hơn là hợp với Quần Đùi Hoa. Nhíp thì có thể dùng để nhổ lông chó. Còn với Quần Đùi Hoa thì..

Chẳng đợi nó nói hết câu. Mình vùng dậy cầm mảnh chăn nhét vào mồm nó. Đã đang buồn thì chớ.
-         Thôi tao nói đùa đấy. Yêu thì phải có lòng tin chớ.
-         Tao tin Vi mà. Nhưng tao buồn!
-         Nhà vệ sinh kia. Giải quyết xong ra ngủ.
-         Mày biến đi. Tao ngủ đây!

Nằm quay lưng vào tường. Thở dài thườn thượt vài cái rồi ngủ. Mình biết Hưng không phải thằng bạn để mình kêu ca buồn khổ những cảm xúc trống rỗng. Nó đơn giản chỉ biết mình BUỒN. Và cách nó làm là ở bên trêu đùa chứ không phải tâm sự khuyên nhủ. Trùm kín chăn lên đầu và nhắm mắt lại. Thỉnh thoảng thằng Hưng lại vỗ vỗ vai mình ra bộ an ủi. Hic. Cũng chẳng hiểu sao mình lại rơi vào tâm trạng buồn khổ thế này. Cố gắng xua mọi thứ ra khỏi đầu và đếm cừu cho dễ ngủ. Hi vọng ngày mai sẽ khác hơn.

Mình chào đón một ngày đầu tuần bằng tâm trạng không mấy khá khẩm. Sáng dậy muộn chỉ kịp vốc nước rửa mặt rồi chạy ngay tới lớp mà không đánh răng. Không khéo thằng nào mà bị mình hà hơi chắc về nơi chín suối an nghỉ quá. Chiều về lượn qua trường em. Em vẫn về cùng nhóm bạn. Tại sao cứ để cái thằng Chó Có Lát đèo chứ? Em không có khái niệm gì về khoảng cách sao? Giận em ghê gớm. Đứng nắm chặt tay lái cố bình tĩnh để không lao tới lôi em về. Mình đang dần chán nản và buông xuôi nếu cứ thế này mãi. Có phải mình chưa dặn dò em đâu. Mình đã nói tay em chỉ để mình cầm cơ mà? Chẳng lẽ phải dặn kĩ càng thêm nữa là chỉ có anh được đèo em? Chỉ có anh được ngắm em? Chỉ có anh được thấy em cười? Chỉ có anh thôi? =(

Quay xe về nhà. Lúc nào trong tim mình cũng thúc giục một chân lý. Ở nhà vẫn còn có một người phụ nữ đợi mình về ăn cơm. Nhưng hôm nay không chỉ có một. Mình không biết tả cảm xúc của mình khi vừa mới về đến ngõ thấy bà nội ngồi ôm nón đợi ngoài cổng. Suýt nữa mình còn không kịp dựng cả xe mà lao đến ôm bà. Nhìn dáng bà khòng khòng, trên đầu và còn vấn chiếc khăn nâu. Ngó thấy mình bà chống tay lấy đà mãi mới đứng dậy được. Rồi bà lập cập chạy ra với mình như bà đã đợi mình cả trăm năm rồi. Mình cúi xuống ôm bà vào lòng mà muốn vỡ òa ra cùng nước mắt.

-         Cha tiên sư cái thằng cu khỉ, sao mày về muộn thế?
-         Bà ơi. Sao bà lại ra đây một mình? Sao bà không gọi con đi đón? Sao bà liều thế? Sao bà không lo cho mình thế này? Từ lần sau bà không được thế nữa đâu nhé. Bà nghe chưa?
-         Mẹ mày. Bà có phải lú rồi đâu mà không đi được. Ngày xưa bà còn đạp xe từ Bắc vào Nam từ Nam ra Bắc đấy con ạ!
-         Không. Giờ bà không được đi như thế nữa. Con không biết!

Đứng nắn nắn bà mãi. Bà ngồi bệt xuống đất chẳng lót gì nên đít quần bà trắng xóa bụi. Bà đưa tay phủi phủi vài cái rồi lại ngước lên nhìn mình, móm mém cười.

-         Sư bố mày, sao lười cạo râu thế hả con? Lún phún xanh mặt rồi.

Sở lên cằm cũng thấy râu tua tủa. Mình ra cơ sự này là do em hết. Ghét! Mở cổng đỡ bà vào nhà. Chắc bà mỏi lắm. Chắc bà nhớ mình lắm nên mới lặn lội xuống đây thăm cháu. Chẳng khóc nhưng chạm vào mắt cũng thấy ướt ướt. Rót nước đưa bà uống. Tay bà run đến mức mình phải đỡ phía dưới.

-         Thế bà đợi con từ bao giờ?
-         Bà xuống lúc gần trưa. Ai biết mày đi học tối mới về?
-         Xuống từ trưa? Trời ơi sao bà không ra hàng quán nào ngồi đợi mà lại ngồi ở cổng mấy tiếng hả bà?
-         Thôi phiền người ta. Ngồi đợi có sao đâu.

Vừa nói bà vừa móc tờ năm nghìn trong cái túi may ở cạp quần ra hào hứng kể

-         Có người đi qua thấy bà ngồi ôm nón, người ta tưởng ăn xin vứt cho bà năm nghìn. Bà chạy theo trả mà không kịp.

Cầm tờ năm nghìn nhàu nát trên tay mà không ngăn được nước mắt. Trong khi mình mải thang lang vì một người con gái thì bà ngồi vật vờ ở cổng nhà đợi mình. Bà bơ phờ mệt mỏi tới mức trông không kém gì hành khất. Gục vào lòng bà rồi để mặc mình thút thít. Mùi bụi đường, mùi đồng quê phả vào mặt mình ấm nóng. Bà nhẹ nhàng đưa tay vuốt vuốt lên tóc mình. Những cảm giác yêu thương che chở thời bé thơ ùa về mát dịu. Bà ơi! Bà là tia nắng duy nhất trong ngày của cháu. Ôm bà mà như ôm một vật báu. Nâng niu sợ vỡ.

Nũng nịu bà chán chê, mình tót vào bếp mở tủ lạnh xem còn gì ngon để tối nấu cho bà ăn. Vừa kịp lúc mẹ về. Mẹ vào nhà đang quát mình mấy câu vì tội để xe ngoài cổng thì bà khẽ khàng.

-         Tại nó vội đưa mẹ vào nhà nên quên đấy. Ngọc đừng mắng tội nó.

Mẹ nhìn bà ngỡ ngàng, buông đồ đỡ lấy bà. Mình đứng cười. Lâu lắm rồi kể từ khi bố bỏ nhà đi. Mẹ như giận luôn tất cả những gì thuộc về bố. Bà nội bị mẹ bỏ quên trong những góc tâm trạng tủi hờn và có phần xấu hổ. Giờ nhìn bà gầy yếu gắng sức đến thăm con cháu, mẹ cũng chẳng kìm được nước mắt. Mình ra cất xe rồi biết ý tránh lên phòng. Bước lên cầu thang vẫn nghe tiếng mẹ thổn thức.

-         Khổ con quá. Sao bà lại lặn lội ra thăm con thế này. Khổ con quá bà ơi…

Đóng cửa phòng lại rồi nằm vật ra giường. Chạm tay lên vết thương giờ không còn thấy nhức. Thấy bà và mẹ ai cũng có một nỗi niềm riêng. Nỗi buồn của mình đã là gì đâu. Và hơn nữa mình vẫn tin trong trái tim em chỉ có mình. Là do em vô tư quá nên thành vô tâm thôi. Hôm nay không cần em phải gọi điện nhắc, mình tự động lên đổ cho lũ mèo một ít hạt khô, thay nước uống và dọn dẹp ổ cho chúng nó. Xong rồi lấy quần áo đi tắm. Mình phải tập sạch sẽ để đánh bật thằng Chó Có Lát mới được.

Tắm xong chạy xuống nhà thì thấy bà đang ngồi nhặt rau muống. Chạy lại giúp bà. Mà hình như rau này không phải lấy ở tủ lạnh ra thì phải.

-         Ơ mẹ con mua rau hả bà?
-         Đâu. Rau muống lần mày về dậm đất, bà trồng. Giờ nó lớn từng này. Sáng dớm bà dậy hái bỏ vào bọc mang theo. Mà mai rủ con Vi sang đây chơi với bà..

Bà lại làm mình muốn khóc rồi. Hic. Bữa cơm hôm nay bà luộc rau muống và kho cá. Mẹ mặc cái váy hôm trước mình đưa mẹ đi mua nhìn trẻ ra vài tuổi. Nay mẹ búi tóc cao chứ không để lòa xòa rũ rượi như mọi ngày. Có thêm người trong nhà cũng vui hơn. Mẹ có thêm người nói chuyện, không gắt gỏng mình như mỗi tối. Bà như đem cả cái ấm áp của đồng quê và một niềm vui vô hình đến cho gia đình mình. Bà cười, mẹ cười, mình cũng vậy. Riêng mình thì hạnh phúc hơn rất nhiều vì không phải nghĩ đến cảnh bà thui thủi nằm võng rồi gạt nước mắt khi nhớ các cháu.

Mình quanh quẩn bên bà suốt buổi tôi nên cũng bớt buồn hơn. Cứ ngắm bà mãi không thấy chán. Thích nhất nụ cười móm mém hiền từ của bà. Mẹ hôm nay cũng ra phòng khách xem Ti vi. Mình cũng chỉ ngồi chơi một lát rồi lại tránh lên phòng cho bà và mẹ nói chuyện.

Bật máy onl cập nhật tin mới của em. Thấy em chụp nhiều ảnh với lớp. Mà ức cái là ảnh nào cũng có thằng Cứt trâu đứng cạnh. Mình nhìn thằng này mặt kiểu sinh ra để hóng hớt ý. Trơ trơ ra nhìn phát ghét. Mình thề là mình chỉ muốn đè ngửa thằng đó ra rồi lấy bàn là là phẳng mặt nó. Ức chế ! Tắt máy đi học bài.
> _<
Khuya đang học thì nghe tiếng bà gọi khẽ ở chân cầu thang. Mình đi xuống thì bà dúi cho mình củ khoai tối nấu cơm bà hấp trong nồi. Giờ đem ra vẫn còn ấm ấm.

-         Ăn đi không đói là học không vào đâu !
-         Dạ !

Cầm củ khoai lên bàn học ngồi ăn. Giá có em ở đây. Bà sẽ chia đôi mỗi đứa một nửa. Em lúc nào cũng chọn phần bé hơn và nhường mình phần lớn hơn. Khoai ngọt lịm công bà mang từ quê lên. Đang ăn thì lại nghe thấy tiếng bà gọi khẽ. Mình chạy xuống ngay.

-         Hoàng ơi xem cho bà xem bà bơm đúng kem đánh răng chưa ?

Mình cầm cái bàn chải của bà lên ngửi. Khổ thân bà mắt kém, hình như bơm nhầm sữa rửa mặt trị mụn của mẹ rồi.

-         Không phải đâu bà ạ.
-         Ừ. Thảo nào bà ngửi mùi thấy kinh kinh.

Mình đi vào nhà tắm với lọ kem đánh răng cho bà. Mà sao cái bàn chải của bà lại toét tòe toẹt như thế này. Hình như bà dùng lâu lắm rồi.

-         Bà ơi. Còn cho bà một cái bàn chải mới nhé !
-         Ấy đừng, Răng bà lung lay, dùng bàn chải mới sợi cứng đau lắm !
-         Ôi. Thế mai con mua cho bà lọ nước súc miệng. Bà chỉ cần súc ọc ọc mấy giây là sạch. Chứ bà đừng đánh răng. Đau lắm.
-         Ừ ừ thế mai thằng cu khỉ mua cho bà nhé !

Dẫn bà vào nhà vệ sinh. Đợi bà rửa mặt xong đưa bà vào giường ngủ. Mong đêm nay bà với mẹ ngủ thật ngon. Mình lên phòng sắp xếp sách vở rồi đi ngủ. Đêm nay sẽ chẳng còn trằn trọc với những cảm xúc trống rỗng nữa. Trái tim là một tạo vật khó hiểu lắm. Dễ buông thả theo cảm xúc, nhưng chắc chắn nó sẽ luôn ấm áp khi chứa đựng sự tin tưởng và thương yêu.

- - - - - - - - - - 
Chương 35 - Nhà Nàng Ở Cạnh Nhà Tôi
Trong những giấc mơ mình trải nghiệm vài ngày vừa qua, mình có thể cảm nhận được Vi đã tìm lại được nụ cười của em. Em không còn lo lắng, sợ hãi, rúm ró trong vòng tay mình nữa. Em thoải mái, tự do như gió. Gió thì luôn bay nhảy, có dừng lại bao giờ. Mỗi sáng thức dậy ra ban công tập thể dục, mình lại nhớ đến bức ảnh em chụp mình mặc quần sọc của bố đứng uốn éo. Bức ảnh mà phải đến một tuần sau trên facebook em vẫn còn là chủ để hot cho bạn bè mình và em tán gẫu. Nhớ cái khoảng thời gian mới quen khủng khiếp. Ước gì mọi thứ trở lại trọn vẹn và tinh khôi như lúc ban đầu.

Quay vào phòng đã thấy bà lên từ bao giờ. Bà cầm chổi khom lưng quét phòng. Mình vội giành chổi lại, đỡ bà ngồi vào giường

-         Bà để con quét cho. Không cho bà làm gì cả.
-         Cha bố mày. Không có việc gì làm bà buồn lắm. Ở nhà còn có mảnh vườn mà cuốc đất trồng rau.
-         Thế mai con đào sân lên xới đất cho bà trồng.

Bà móc túi quần đưa cho mình mảnh giấy.
-         Qua chuẩn bị đi thì thằng Học gửi bà cho Hoàng này.

Mình giở ra xem. Thấy nó ghi một hàng chữ số. Chắc là số điện thoại rồi. Mình chạy xuống nhà gọi thử thì không thấy máy bàn ở đâu. Mẹ lôi vào trong phòng à ? Chạy tới chạy lui không thấy. Đang tìm thì bà xuống hỏi.

-         Bà ơi bà có biết mẹ con để điện thoại đâu ko ? Bình thường mẹ còn để trên kệ này này.
-         Ờ. Bà mang ra chậu hoa ngoài sân để rồi !
-         Gì ạ ? Sao bà lại mang ra đấy ?
-         Cứ thi thoảng nó lại réo ầm lên. Làm bà giật mình suýt ngã.

Mình chạy ra ngoài sân mang máy vào. Ngó thấy lũ mèo đang nằm phơi nắng góc ngay cạnh đấy. Chắc bà tìm thấy lũ mèo rồi mang xuống đây rồi. Có bà thì đỡ sợ mẹ mắng.

-         Con vặn cho chuông bé bé đi nhé. Chứ bà tháo dây mang ra ngoài sân là người ta không liên lạc được với mình đâu.
-         Ừ ừ...

Bà gật gật rồi ra sân nhổ cỏ ở mấy luống hoa mẹ trồng. Mình ấn số thử xem có đúng số của thằng Học không.
-         A lô !
-         Học à ?
-         Không ! Đứa nào đấy ?
-         Ơ... Anh Đại ơi có Học ở đấy không ạ ?
-         Không ! Nó đi ra đồng rồi.
-         Dạ thế bao giờ Học về thì em gọi lại.
-         Mày là thằng nào ? Lại mấy thằng ngoài xã rủ nó đi bi a đúng không ?
-         Dạ không, em là Hoàng cháu bà Thanh, bạn của Học ạ !
-         Hở ? Hoàng vợt muỗi đấy hở chú ?
-         Dạ đúng em gửi vợt muỗi cho Học đây ạ.
-         Thế chú đợi anh tí. Anh gọi thằng Học cho. Nó đang vót diều ngoài sân.

Mình đứng đợi khoảng 30s thì nghe thấy tiếng bước chân chạy vội vào.

-         Tao đây !
-         Ừ ! Nói chuyện thoải mái đi mày. Tao trả tiền, mày không mất tiền đâu !
-         Ờ. Quần mày gửi hơi chật nên tao phải mang đi sửa. Nhưng mà mặc cũng đẹp.
-         Ừ thế mày chịu khó vậy.
-         Với cả qua bị bố quật sưng hết mông nên đéo mặc được. Nó cứ rát rát.
-         Mày lại làm cái gì thế ?
-         Tại con Thu ý. Nó cứ vứt giấy cho tao trong giờ. Làm tao phải vứt lại. Rồi bà giáo bắt được. Tao phải viết kiểm điểm với cả mời phụ huynh đến họp.
-         Sao mày không để ra chơi mà vứt lại làm gì?
-         Thì tao cũng thích!
-         =)) Thế thì còn kêu gì nữa. Cố mà chịu đi.
-         Tối nay nó hẹn tao đi chơi. Mày kể cho tao mấy cái hay hay trên thành phố rồi tao bốc phét cho vui.
-         Thành phố chẳng có gì đâu. Nhà cửa san sát. Ô tô xe máy chen chúc cả ngày, khói bụi mù mịt.
-         Cứ có oto là thích rồi. Mà mày ơi đi chơi với gái có phải nắm tay không?
-         Tùy tình cảm của chúng mày chứ. Mà tao nghĩ con Thu nó thích thì nó tự nắm thôi.
-         Thế là nó tự hả? Tao không phải làm hả? Thế mà ông Cu bảo tao phải nắm tay với vuốt tóc nhiệt tình vào. Nhưng tao sợ lắm.
-         =)) Mày đừng dại mà nghe. Cứ đi một lần rồi biết.
-         Ừ. Mà tao bảo mày ơi.
-         Ừ tao nghe đây.
-         Cái của bọn mình ý. Nếu bị đạp vào thì có bị hỏng không ?
-         Cái nào ?
-         Cái... cái ấy đấy !
-         Ờ. Nếu bị mạnh thì có thể ? Mày bị con Thu đạp rồi á ?
-         Dở người à ? Hôm qua tao với thằng Biên có xích mích. Lúc choảng nhau tao lỡ lên gối chỗ ấy. Tối về bố mẹ nó sang bắt đền tao. Mai nó đi khám mà làm sao khéo tao lại phải đền thì bố tao giết chết. Cái vợt muỗi cũng không cứu được tao nữa rồi.
-         Làm gì đến mức thế. Tao lên gối bọn bạn suốt. Không sao đâu mày đừng lo quá.
-         Ờ thế mà mẹ nó bảo mất tí máu là sáu triệu tư, mất tí cu là gần chục triệu. Tao lo đéo cả ngủ được.
-         =)))))) Mày cứ bình tĩnh. Có gì mai tao lại gọi hỏi nhé. Tối tắm rửa quần áo chỉnh tề vào nhá.
-         Ừ tao ra làm diều tiếp đây. Tao cất lên gác chuồng lợn hè mày về chơi
-         Tiên sư mày chứ vứt ở chuồng lợn tao về ngửi cái là chết vì ngộ độc khí à.
-         Hê hê. Tao bủm rắm một phát là hết mùi cứt lợn
-         =)) Thằng chó. Thế tao cúp máy đây !
-         Ờ. Được chơi với bà sướng nhé. Chào mày

Mình cụp máy rồi chạy ra sân ngồi chơi với lũ mèo, ngắm bà tỉa cây. May hôm nay không có tiết ở trường chứ đi học để bà ở nhà một mình buồn chết. Giờ này chắc Vi đang ngồi lớp học. Muốn gặp em quá. Cả ngày hôm qua không được gặp. Thấy buồn buồn. Ngồi chơi với lũ mèo lại càng thấy nhớ ! =(

Mẹ đi làm nửa buổi đã về rồi. Có lẽ mẹ cũng lo bà ở nhà buồn. Mẹ mua về một đống hoa quả và thức ăn tươi. Nhìn mẹ tất bật sao mà thấy dịu dàng thế. Đứng dậy cầm đồ ăn đỡ mẹ. Bà cũng lật đật chạy tới đỡ cùng mình. Mình dành cho bà túi quả nhẹ nhất rồi bê cả đống vào nhà. Đang vui cười nói chuyện với bà và mẹ thì chuông cửa reo lên. Mình chạy ra đến sân thì hoảng hồn. Lạnh tóc gáy khi thấy ông Tùng đứng ở cổng. Ông này định đến xử mình tại nhà luôn à.  Mà hôm nay không có thằng Hưng thì biết làm sao ? Chạy vào đóng cửa chính. Mình khiếp đến nỗi mẹ hỏi mãi mà vẫn không trả lời được. Mẹ ngó ra cổng thấy lão đứng đó chờ nên gạt mình ra rồi chạy ra mở cổng. Muốn hét lên với mẹ mà không được. Vội bấm số thằng Hưng bảo nó phi sang giúp mình mà không biết có kịp không nữa.

Ông Tùng lừ lừ tiến vào nhà. Tuy có vẻ an toàn nhưng mình vẫn ghê ghê. Ông nhìn mình cười trừ rồi ngồi vào bàn nói chuyện với mẹ. Mình vừa ngồi tròn bếp nhặt rau với bà vừa ngỏng tai hóng chuyện.

-         Chị Ngọc ơi chị có thương em thì cho em số của Thi nhà em. Chứ em rơi vào đường cùng vì nó rồi.
-         Chú làm gì mà ra nông nỗi này thế ? Đầu tóc râu ria nhìn khiếp quá.
-         Thôi em chả giấu gì chị. Trước lúc li dị nó đem hết giấy tờ nhà cửa xe cộ sang tên nó. Rồi giờ nó biến đi đâu em cũng đéo biết. Con này nó sống với chồng bao nhiêu năm mà nó không có tình người đâu. Nó lôi đứa con hoang đâu về bắt em nuôi chục năm trời rồi nó đổ đốn theo trai bỏ mặc chồng với con cái. Chị xem nó để con Vi vật va vật vờ mà có thèm về thăm đâu ? Em lôi con Vi đi để dọa cho nó về mà nó cũng không thèm đoái hoài. Dm cái loại mẹ quái thai. Em mà gặp nó em bóp chết tươi.
-         Ô hay cái chú này. Chú nói thế làm sao chị dám cho số điện thoại.
-         Em bực nói thế thôi. Chứ em là người tử tế chứ có ngu đâu.

Tử tế á ? Mẹ, cái lão này chỉ giỏi bốc phét. Lão mà tử tế thì đã không đánh đập trẻ em. Mình chỉ muốn mẹ ghi số điện thoại cho lão rồi để lão biến ngay ra khỏi nhà thôi. Ai biết được cái lão này đang thiếu tiền, nhỡ đâu lão kề dao vào cổ mẹ rồi bắt mình mở két đứa hết tiền với giấy tờ nhà cho lão thì sao. Đang lo thì thằng Hưng đến. Nó tự mở cổng lao thẳng vào nhà. Nhìn thấy lão Tùng ngồi đàng hoàng trong nhà thì mặt nó dịu lại.

-         Hớ, chào anh Tùng. Lâu mới gặp !

Bố cái thằng. Dân làm ăn chả phải. Cúi xuống bắt tay như đúng rồi. Xong lao vào tủ lạnh nhà mình lục hoa quả ăn luôn. Nhưng kể ra có nó mình bớt sợ hơn. Lão Tùng ngớ người bắt tay thằng Hưng xong quay ra nài nỉ mẹ tiếp. Mẹ nghĩ một lúc rồi cũng lấy giấy bút ra ghi số điện thoại cô Thi cho ổng. Cho cũng phải thôi. Người lớn giải quyết với nhau đi. Cứ lôi trẻ con vào. Giải quyết ổn thỏa rồi em sẽ lại về nhà em ở. Mình và em lại được bên nhau tối ngày. Cơ mà nghĩ đi nghĩ lại mình thấy ác cảm với cô Thi thế không biết. Chẳng hiểu đàn bà phụ nữ kiểu gì mà ích kỉ không thể tả được.

Thằng Hưng kéo ghế ngồi cạnh mình, vừa ăn vừa gườm gườm lão Tùng. Được một lúc thấy không vấn đề gì nó chạy qua chỗ bà bóp vai rồi chọc chuyện bà. Thằng này khéo thật. Nói chuyện với lứa tuổi nào cũng được. Ông Tùng lấy được số điện thoại cảm ơn mẹ mình rối rít rồi đi về. Mình chạy ra giành phần đóng cổng. Lầm lì chốt cổng rồi cố nói với chú một câu tử tế.

-         Thế từ lần sau chú đừng dọa Vi nữa nhé. Tội Vi lắm. Sợ chú mà lang thang mãi không dám cả về nhà.
-         Ờ. Mày bảo nó về đi. Tao cũng không lôi trẻ con dính líu vào nữa đâu.

Nói thế mình cũng yên tâm một tí. Đóng cổng rồi vào nhà, thằng Hưng tíu tít làm bữa cùng bà với mẹ. Mình hòa vào không khí ấy luôn. Giá mà có em ở đây cùng thì tốt. Tội cho em cả tuần vùi đầu vào sách vở. Thằng Hưng chơi với mình đến tối thì về. Bà với mẹ ngồi thủ thỉ nói chuyện. Còn lại mình nằm một mình trên phòng. Nhắn tin với em cũng không thể hết nhớ được. Bấm số của em. Nghe giọng em dịu dàng bên ấy.

-         Vi đang làm gì ?
-         Em làm nốt bài tập Toán rồi đi có việc quan trọng. Hoàng thì sao ?
-         Anh cũng chẳng biết anh đang làm gì. Anh...nhớ Vi !
-         ...
-         Sao Vi im thế ?
-         Em gọi lại cho Hoàng sau nhé. Em bận một chút !

Em lại bận. Em lúc nào cũng bận. Bực em. Đang định vứt điện thoại thì nghĩ đến thằng Học. Lúc này chắc đi chơi về rồi. Nhắn tin báo với anh Đại mình sẽ gọi cho thằng Học. Ổng nhắn lại Ok ngay lập tức. Gọi về cho thằng bạn, thấy nó nghe máy tức thì.

-         Mày đợi tao gọi đấy à ?
-         Ừ !
-         Thế hôm nay thế nào ?
-         Cũng bình thường. Cả xóm đến nhà tao xem bóng đá, nhưng Việt Nam bị thua đên bố tao đuổi về hết rồi tắt Ti Vi đi ngủ.
-         Thế mày với thằng Biên sao rồi ?
-         Nó không bị sao. Chim sưng tí thôi mà ầm cả lên. Tao không bị bắt đền nhưng nó bắt mai tao phải ra bãi cho nó đạp lại. Chết tao mất.
-         Mày lấy cái đĩa nhôm mà úp vào.
-         Hay là thế nhở ? Chỉ sợ nó đá mạnh quá lại bong mẹ gân
-         =)) Thì mày cứ từ từ mà liệu. Vụ này tao chịu.
-         Tao vừa đi chơi với con Thu về.
-         Có gì khả quan không ?
-         Mày nói dối. Nó chẳng dám nắm tay tao gì cả. Ngồi ở bờ đê thì bọn thằng Đạo cứ náu trong bụi cây ném đá vào bọn tao làm tao lại văng tục ầm lên. Chỉ có lúc về đến cổng nó kéo tao xuống thì thầm vào tai tao làm tao sợ vãi đái ra quần.
-         =)))) Mày nhát gái thế. Thế nó bảo gì ?
-         Tao chịu. Đã ngu sẵn còn bày đặt tiếng anh bố thằng nào hiểu được. Nghe loáng thoáng diu với tôm gì ấy.
-         =))))))))))))) (Chắc là Ai lớp diu nhưng ông nội này không nghe được)
-         Tao cấm nó không được vứt giấy trong giờ nữa. Tao bảo bị bố quất sưng mông. Không tin sờ mà xem còn hần đây này nhưng nó cười cười đếch dám sờ. Hê hê.
-         =))))))) Tao chết với mày mất Học ạ.
-         Hôm nay tao lấy quần sửa về rồi. Đẹp lắm. Mai tao mặc quần áo mày cho đi học. Thôi tao làm bài tập đây. Chào mày.

Chưa kịp chào gì thì đã cụp máy. Thằng bé này dạo này có cái khái niệm làm bài tập về nhà. Không lẽ cố học hành tử tế để lên thành phố với mình à ? Thôi kệ, dù sao cũng chỉ là câu nói vu vơ nhưng giúp nó chăm học hơn mình cũng thấy vui. Nằm suy nghĩ vẩn vơ một lúc thì có tiếng gõ cửa ban công. Mình bật hẳn người dậy lao ra gần cửa nghe ngóng. Cũng chần chừ vì sợ nhỡ đâu trộm. Tim mình đập mạnh lắm. Mình ngửi đâu đây một mùi hương quen thuộc. Mở tung cửa ra. Đúng là em. Em đứng cười tươi trêu mình. Lao đến ôm chầm lấy em. Sao em lại đi tối vậy chứ. Sao không bảo mình đến đón. Về đêm thế này nhỡ có chuyện gì thì sao.

-         Sao Vi liều thế ?
-         Hì
-         Vi đi bằng gì về ?
-         Em đi xe đạp.
-         Sao tự nhiên Vi lại về đây ?
-         Vì ...Hoàng nhớ em ! :’’ >
-         Thế Vi không nhớ anh à ?
-         Hông !

Em lại nhăn mũi vênh mặt lên trêu. Mình kéo em vào rồi chốt cả hai cửa lại. Chắc giờ này bà và mẹ ngủ rồi. Vi cầm trong tay một túi gì nhỏ nhỏ. Em kéo mình ngồi xuống rồi mở ra đặt vào tay mình. Ô mai mơ gừng. Nhìn mấy hạt ô mai vụng vụng này biết ngay là em tự làm. Nhón lấy hai hạt rồi bỏ vô mồm. Hơi mặn một chút nhưng vẫn thấy ngon.

-         Hoàng ăn xong phải đánh răng không không cho Hoàng ngủ.
-         Ừ ừ.

Chạy đi đánh răng rồi lên giường chùm chăn ôm em. Quên hết bao giận hờn, thắc mắc. Em ở bên mới biết yêu em đến thế nào. Không còn nhớ lay lắt đến mức nửa đêm vẫn không ngủ được. Không còn thấy hơi thắt ở tim mỗi khi nghĩ đến lúc em cười. Mùi thơm từ người em lại tràn ra hết chăn gối, lan cả sang người mình. Em dụi dụi vào mình rồi cắn vào vai mình một cái đau kinh khủng. Thế mà mình vẫn cố phải chịu vì đang vui. Thơm lên má em rồi mắng em một vài câu cho bõ tức mấy ngày vừa qua. Em bé bỏng mà khiến mình ngây thơ phát rồ phát dại. Ước gì đêm nay dài mãi. Mặt trời ngủ quên đừng có mọc sớm. Cho mình ở bên em thêm nhiều nhiều nữa. Ôm em vào lòng và thủ thỉ mọi thứ trên đời.

Còn tiếp ...

- - - - - - - - -
Xem thêm:
Nhà Nàng Ở Cạnh Nhà Tôi - Chương 36
Vợ Ơi Anh Biết Lỗi Rồi
Tiểu Thư Osin
- - - - - - - - -
Tác giả: liniman
Nguồn: Mạng Xã Hội Văn Học
- - - - - - - - -

bài liên quan

close popup

THÀNH CÔNG

Cảm ơn bạn đã đăng ký nhận tin tại Cưới hỏi Việt Nam

close popup

THÀNH CÔNG

Cảm ơn bạn đã đăng ký nhận tin tại Cưới hỏi Việt Nam

close popup

Yêu Cầu Báo Giá

Trung Tâm Hội Nghị Tiệc Cưới Merperle Crystal Palace

close popup

Xác Nhận Yêu Cầu Báo Giá

Yêu cầu báo giá của bạn đã được gửi thành công đến

Chân thành cảm ơn bạn đã sử dụng dịch vụ của Cưới Hỏi Việt Nam. Thông tin yêu cầu của bạn sẽ được liên hệ tư vấn riêng cho bạn trong thời gian sớm nhất.