Cưới Hỏi Việt NamCưới Hỏi Việt Nam

advertisment
advertisment

Nhà Nàng Ở Cạnh Nhà Tôi - Chương 18-19 15/12/12 • 6140 lượt xem

Mở cửa phòng, nhỏ lao vào giường nằm vật ra luôn, bỏ mặc mình ngồi lúi húi vạch chân ra thay băng. Người đâu mà vô tâm dữ. Xong xuôi, trèo lên giường, đặt mình xuống cái đã bị nhỏ đạp một phát đau điếng.

Mở cửa phòng, nhỏ lao vào giường nằm vật ra luôn, bỏ mặc mình ngồi lúi húi vạch chân ra thay băng. Người đâu mà vô tâm dữ. Xong xuôi, trèo lên giường, đặt mình xuống cái đã bị nhỏ đạp một phát đau điếng.

Nhà nàng ở cạnh nhà tôi

(Cuộc chiến giữa Nhíp và Quần Đùi Hoa)

Chương 18 - Nhà nàng ở cạnh nhà tôi

Nhỏ nắm chặt tay mình, vừa đi vừa ngủ gật, nhìn tội quá. Mình muốn cõng nhỏ về khách sạn mà không được vì chân còn đau. Mà mình có khác gì nhỏ đâu, cũng vừa đi vừa gật gù. Cả 2 đứa lê lết về được đến nơi đúng là cả một kì tích. Mở cửa phòng, nhỏ lao vào giường nằm vật ra luôn, bỏ mặc mình ngồi lúi húi vạch chân ra thay băng. Người đâu mà vô tâm dữ. Xong xuôi, trèo lên giường, đặt mình xuống cái đã bị nhỏ đạp một phát đau điếng

-         Cái gì vậy trời?
-         Hoàng dậy rửa mặt thay sịp ngay rồi tui mới cho ngủ
-         Cái gì? Lại còn vậy nữa?
-         Nhanh lên!
-         Tối nay Vi cũng có tắm đâu?
-         Chiều Hoàng ngủ tui tắm rồi. Không thấy tui mặc đồ mới hả?
-         Tui không thay đâu, lạnh lắm!
-         Tui đếm từ 1 đến 10 không làm là tui dậy lôi hết quần đùi vứt ra cửa sổ.

Bật dậy đi lấy sịp thay. Kì cục. Thật hết cách với nhỏ. Thay đổi như chong chóng luôn. Mà cái khoản bắt mình thay sịp không khác gì mẹ mình, chỉ thiếu nước lột quần mình ra rồi túm tóc mình lẳng vào nhà tắm thôi. Nhỏ cao tay hơn mẹ là biết được điểm yếu mình yêu đống quần đùi hoa hơn cả mạng sống. Vừa hậm hực xả nước vừa lảm nhảm mấy cái linh tinh. Mai này lấy nhỏ này về làm vợ thì chết chắc. Không khác gì cai ngục. Đùa! Nhỏ làm cảm xúc của mình cứ lên lên xuống xuống như đồ thị hình sin.

nha nang o canh nha toi, truyen ngan tinh yeu lang man, truyen ngan tinh yeu lang man nhat, anh cuoi, nha hang tiec cuoi, anh cuoi dep, chup anh cuoi o dau dep, cuoi hoi viet nam
Nhà Nàng Ở Cạnh Nhà Tôi
Tắm xong ra giường, nhỏ đã ngủ say rồi. Kiểu ngủ chun mũi mỏ hơi chu chu ra nhìn mà phì cười. Nằm xuống, đắp chăn kín cổ cho nhỏ, mình nằm ngắm nhỏ một lát. Tự nhiên bắt người ta đi tắm làm tỉnh cả ngủ. Không ngủ ngay được nên nằm suy nghĩ vẩn vơ, về nhỏ và mọi thứ. Ở đây mới có một ngày mà thấy thân thuộc quá. Cứ nghĩ đến ngày về là mình lại chán nản. Chỉ muốn cùng nhỏ ở chung trong căn phòng này, ngày quậy tứ tung rồi đêm về ôm nhau ngủ, bỏ mặc tất cả mọi thứ buồn phiền hại não đằng sau lưng mà sống một cuộc sống an nhàn sung sướng. Giá được như thế thì vui biết mấy.



Sớm tỉnh dậy, lại thấy nhỏ đang nằm chống tay ngắm mình. Ghét quá đi. Lúc ngủ người ta xấu xí nhất mà cứ nhìn. Lườm nhỏ rồi quay lưng lại, nhỏ cù mình gần chết, bắt mình dậy.

-         Đi đi đi đi. Đi với tui nhanh lên!
-         Dở à? Còn chưa đánh răng rửa mặt.
-         Không cần, mặt sạch răng trắng lắm. Khoác áo vào đi với tui!

May quá, nhỏ cho bẩn một lần nên mình tận dụng ngay. Nhỏ lại dẫn mình ra Lu café vì ở đó có món bánh mì gì đó ngon lắm. Lại ngồi ngắm đường phố buổi sáng, hít thở không khí, mùi vị của biển, thích thật. Từ sáng đến giờ thấy nhỏ Vi cười nhiều thế không biết, chẳng biết có chuyện gì vui nhưng may cho mình là nhỏ không trách mình vì hôm qua bỏ rơi nhỏ một mình trên cầu.

Nhân viên nhà hàng mang bánh và café ra cho mình. Thấy hắn cứ nhìn mình cười cười, mặt gian gian đểu đểu, mình thấy kì kì. Quay ra lại thấy mọi người thi thoảng lại ngó mình rồi khúc khích. Quay lại thấy mặt nhỏ Vi nguy hiểm dễ sợ. Nóng trong người quá, chạy vội vào nhà vệ sinh soi gương. Trời ạ. Biết ngay nhỏ Vi giở trò. Trên mặt mình có hình mặt mèo với 6 cái râu, chia đều mỗi bên 3 nét, hai bên má là hai hình tròn đen sì được vẽ bằng bút dạ. Căm quá! Nhỏ này không bày trò nhỏ không sống được hay sao ấy. Cúi xuống rửa mặt rồi hằm hằm đi ra. Mấy người khách lúc nãy vẫn nhìn mình cười. Mình thề nếu chỉ có mình với nhỏ Vi chắc mình đập nhỏ ngay mất.

-         Này nhỏ kia. Không nghịch không chịu được hả?
-         Dễ thương hông?
-         Nhỏ mà còn quậy thế là tui không nhịn đâu nha. Tui bỏ nhỏ ở đây về Hà Nội ngay đấy.
-         Hi hi… Ăn bánh đi.

Nhỏ đưa bánh cho mình, cười nhăn răng. Thấy ghét. Dù sao cũng được nhỏ dạy cho bài học, sáng thức dậy nên soi gương rửa mặt rồi hãy ra đường. Hic hic.

Nhỏ Vi kéo mình lên tàu ra Cù Lao Chàm chơi. Nói thật mình chỉ thích đi ăn uống rồi về khách sạn ôm nhỏ ngủ, chứ say tàu xe chẳng muốn đi đâu cho mệt xác. Nhưng thôi, chiều nhỏ nên cố lết đi. Đêm về còn có lí do mà nũng nịu. Kể mà không ra Cù Lao Chàm cũng tiếc. Cảnh đẹp mê li, trời xanh ngắt, nước trong vắt. Nhìn nhỏ đùa nghịch té nước vỡi lũ trẻ con đi cùng tàu cũng thấy vui.

-         Này! Cởi quần dài ra rồi xuống bơi đi
-         Ngại lắm!
-         Ngại gì, cởi ra đưa đây tui cất cho.

Thấy nước biển trong quá nên mình cũng xuôi xuôi, cởi quần nhờ nhỏ gửi trên tàu rồi xuống tắm. Cứ mơn man gần bờ cho biết cảm giác tắm biển thôi chứ chẳng dám ra xa sợ chết đuối.

-         Ủa. Hoàng không biết bơi hả?
-         Không cần Vi quan tâm, cút đi!

Mình phải đuổi nhỏ ngay, không nhỏ quậy lắm, dìm chết mình như chơi.

-         Ra đây tui dạy bơi. Con trai gì mà kì
-         Kì kệ tui, nhỏ mà ra đây là tui hấp đó nha. Đi chỗ khác!

Nhỏ cười phá lên một hồi rồi chạy ra chơi với lũ trẻ. Mình chán quá, bỏ lên bờ ngồi. Công nhận mình chuối thiệt. Con trai đã ẻo lả lại còn cái quái gì cũng không biết. Bắt đầu thấy hận mẹ dần đều rồi đấy, suốt ngày nhốt mình trong nhà làm giờ mình như cục bột, phải có ai nặn mới thành được hình.

Mình và nhỏ quay về đất liền vào buổi chiều. Trèo lên tàu tìm nhỏ để lấy quần mà nhỏ cứ tung tăng đuổi bắt mãi.

-         Này Vi, đưa quần cho tui, nắng rụng lông rồi này!
-         Ủa, Hoàng vẫn chưa mặc quần hả?
-         Này, đừng có đùa nha. Quần tui đưa cho nhỏ còn đâu.

Nhỏ Vi mặt hơi hoảng chạy về phía đuôi tàu tìm đồ

-         Tui nhớ là tui vắt ở đây mà. Giờ đâu rồi ?
-         Đùa, nhỏ bị điên à ? Vắt ở đây thì nó bay cmn rồi còn đâu !
-         Ờ nhỉ ! Thế thì bay rồi !
-         Ơ...

Trời ơi. Tức sôi máu. Chẳng nhẽ lại treo cổ lủng liểng. Nhỏ khiến mình nghẹn ứ hết lần này đến lần khác. Không thể nhịn được nữa. Muốn chửi cho nhỏ một trận rồi mai về Hà Nội ngay lập tức.

-         Tui xin lỗi Hoàng nha, hix...

Xin lỗi con khỉ. Xin lỗi giờ có móc được quần cho tui mặc không ? Nhỏ mặc váy chứ không mình đã bắt nhỏ đền quần cho mình. Giờ mặc cái quần bơi ngắn củn này về đất liền, dễu suốt đoạn đường rồi về khách sạn à ? Mình thành thằng rồ. Tức quá đi. Mình đẻ giờ gì mà xui từ lúc lọt lòng cho đến khi lớn thế này.

Nhỏ Vi lững thững ra đầu tàu ngồi. Gió làm tóc nhỏ bay ra phía sau. Nắng chiều chiếu bóng nhỏ đổ dài trên boong. Mình có quá đáng quá không nhỉ ? Quần mất rồi thì thôi, lại gắt nhỏ ghê thế. Nhìn nhỏ bây giờ lại thấy tội, khác hẳn lúc cười đùa tươi tắn lúc chơi với lũ nhỏ.

-         Thôi, mất rồi thì thôi. Tui cố chịu xấu hổ về khách sạn vậy.
-         Tui thấy người Hoàng đẹp mà. Có ghẻ lở gì đâu mà ngại.
-         Cho xin, Vi thử mặc bikini rồi đi tung tăng trên đường xem. Người ta hốt ngay vào trại điên.

Nhỏ này cũng dễ cười thật. Dỗ vài câu là lại cười, lại tíu tít pha trò. Thôi nhỏ cứ cười nhiều vào, nhỏ mà xị mặt ra cái là lòng mình lại đau thắt. Thương nhỏ lắm.

Đoán không sai. Người đi đường nhìn mình như vật thể lạ. Nếu mặc áo che đi bóng cái quần bơi trông mình không khác gì cởi truồng. Thế nên cởi áo ra bắt nhỏ Vi cầm, mình diện mỗi cái quần như quần xà lỏn. Chưa bao giờ thấy nóng mặt lên thế này. Đã thế mỗi khi gặp bé nào xinh là phía dưới mình lại biểu tình. Bực quá !
-         Ê, nhỏ đưa tui cái khăn tắm nhanh !
-         Làm gì ?
-         Đưa đây không tui cáu giờ.

Quấn cái khăn tắm của nhỏ ngang người để che đi một số chi tiết. Nhục quá ! Mà mẹ ơi ! Con gái lớn tồng ngồng rồi, còn dùng cái khăn tắm in hình Hê lô kít ti hồng chóe. Hết nói luôn. Nản với nhỏ quá ! Mình không khác gì thằng gay chính hiệu. Chụp hình mình rồi post lên các diễn đàn trai gọi, thế nào cũng ăn khách.

Về đến khách sạn, việc đầu tiên mình làm sẽ là mở điện thoại vô mạng tra ngày sinh của mình và ngày sinh của nhỏ có hợp nhau không. Từ khi quen nhỏ, không ngày nào mình được yên. Cứ thế này thì Hoàng đến chết yểu mất Vi ơi. Kiếp trước nợ Vi cái gì mà kiếp này Hoàng khổ thế này. Hu Hu

C18’.

Hình như biết lỗi lầm của mình cũng khá to, nên trong lúc mình tắm, nhỏ Vi đã đi mua đồ ăn và chuẩn bị bữa tối. Thấy thế nên mình cứ vờ làm mặt cau có với nhỏ. Tắm xong phi ra thẳng giường, cầm điện thoại nghịch nghịch chứ không thèm ăn. Nhỏ chăm mèo xong cũng lên giường ngồi với mình. Không thấy nhỏ nói gì nên mình cũng im. Được một lúc lâu, bụng kêu ọc ọc không chịu được nữa, mình đành gắt nhỏ

-         Nhìn gì ?
-         Đi ăn đi ! – Nhỏ nhe răng cười
-         Không !
-         May quá, thế tui ăn hết nha
-         Ơ...

Chịu thua nhỏ luôn. Vội đứng dậy túm nhỏ vứt lên giường

-         Tui bảo nhỏ không được ăn. Để tui ăn.
-         Không, tội gì tui phải nhịn

Nhỏ mua 3 suất gà rán, mà mình và nhỏ tranh nhau ăn gần hết. Thi thoảng nhỏ lại nhìn mình cười. Người gì lạ. Cứ làm thế làm người ta ngượng. Tối nay chưa có kế hoạch đi chơi đâu. Mà mình cũng mệt nhừ người rồi. Nhỏ mà lôi đi đâu nữa thì mình bắt nhỏ cõng.

Dọn phòng xong, nhỏ lôi ra bộ bài và cái bút dạ. Cái bút sáng nay vẽ mình đây mà. Nhỏ rủ mình chơi bài vẽ mặt. May quá, trúng ý mình không phải đi đâu. Nhận lời luôn. Ngoài trời lại mưa phùn. Mặc kệ. Mình với nhỏ vừa chơi vừa la hét ầm phòng. Nhỏ thua nhiều hơn, bị mình vẽ chi chít lên mặt.

Đó là buổi tối vui nhất trong cuộc đời mình, mình cười nhiều đến nỗi đau hết hai bên hàm. Nhỏ Vi cũng không kém. Tạm quên đi tất cả mà ngồi bên nhau  vui đùa như thế này thật hiếm đối với mình và nhỏ, nên mình trân trọng lắm. Từng giây phút một nhìn nhỏ cười nói, là từng phút tim mình đập loạn nhịp. Mình không tin được rằng mình đang yêu. Lắm khi chống chếnh muốn chối bỏ tình cảm này mà không được.

Trời càng về đêm càng lạnh. Kéo chăn cho nhỏ rồi nằm quay lưng về phía nhỏ. Hôm nay nhỏ không ngủ say nên chẳng được ôm. Chán thế. Đang nằm nghĩ mông lung thì thấy tay nhỏ vòng qua ôm lấy mình. Lần đầu tiên Vi ôm mình, mà mình cảm giác như người mình đang chảy ra vậy. Nhỏ tiến sát vào mình, ôm mình chặt lắm, gục đầu vào lưng mình dụi dụi. Giá có thể đánh đổi vài năm tuổi thọ để đêm nay dài thật dài mình cũng cam lòng.

-         Mai mình đi chợ chơi nha.
-         Ừ...
-         Mua thiệt nhiều đồ kỉ niệm về để bàn học.
-         Ừ...
-         Mình đi ăn kem nữa
-         Ừ...
-         Vi muốn mua một cãi mũ rộng vành để đội
-         Ừ...
-         Chắc xinh lắm nhỉ !
-         Ừ...
-         Nếu được thì quay lại ngắm cầu xoay một lần nữa nhé !
-         Ừ...

Cổ họng mình tắc rồi. Chỉ nói được mỗi từ. Những gì Vi muốn, mình sẽ làm hết. Bởi cái ôm của nhỏ đã chứng tỏ và đánh dấu một ranh giới chắc chắn đối với mình. Một mối quan hệ ràng buộc với nhau bởi những nhịp đập trái tim và đồ thị cảm xúc run rẩy.

Chi tiếc rằng, cuộc gọi của mẹ mình vào sáng hôm sau, đã kéo hai đứa quay trở về thực tại. Những dự định vỡ vụn nhanh đến nỗi mình không kịp đưa tay ra giữ lấy.

- - - - - - - - - - - -
Chương 19 - Nhà Nàng Ở Cạnh Nhà Tôi
-         Mày đang ở đâu thế Hoàng ?
-         Dạ... con đi thăm bố ạ !
-         Thế mà bố mày bảo mày đang ở Đà Nẵng
-         Ơ mẹ gọi cho bố á ?
-         Mày đưa Vi về nhà ngay. Cô Thi đang tìm nó về để tòa giải quyết cho bố mẹ nó li hôn. Cô mà biết mày lôi con bé đi mấy ngày nay thì cô giết
-         Dạ...
-         Dạ vâng gì nữa. Tiện thể trên đường mua luôn cho tao con dao.

Hic, mẹ nói thế bố ai dám về ? Nghe giọng mẹ, muốn đái ra quần. =.=

Vi vẫn cuộn tròn như con mèo, ngủ ngon lành bên cạnh mình. Nghĩ đến lúc phải gọi em dậy thông báo cái tin chẳng có gì vui vẻ này là lại thắt ruột. Vội cùng dậy rửa qua mặt, khoác áo chạy ra chợ. Loay hoay một hồi mình mới tìm được hàng mũ và chọn cho Vi một cái mũ nan rộng vành. Em đội mũ này chắc chắn sẽ rất xinh.

Vừa mở cửa phòng, chạy vào giường định hù em thì chẳng thấy em đâu. Ngoài ban công, nhà vệ sinh, hành lang cũng không có. Hoảng quá ! Vội vứt mũ xuống sàn nhà chạy đi tìm. Em đi đâu được chứ ? Chẳng lẽ đi tìm người quen hay hàng xóm ngày xưa ? Hay là em đã biết ở nhà có chuyện gì xảy ra nên chạy trốn ? Trời ạ ! Phải hiểu cho mình một chút chứ. Em đã từng sống ở đây nên nhiều thứ quen thuộc. Còn mình lần đầu tiên bước đến thành phố này với bao điều lạ lẫm. Đến một con đường đi qua cũng chẳng thể nhớ nổi tên. Làm sao mình tìm được em bây giờ ?

Nghĩ lại những lời đêm qua em nói. Lại chạy vòng ra chợ, lượn qua những hàng kem mà mình hỏi được đường đến, loanh quanh khắp các hàng đồ lưu niệm mà vẫn chẳng thấy bóng em đâu. Mệt nhừ chân. Lững thững đi về khách sạn thì thấy em ngồi ở mấy bậc thềm trước cửa. Trông em như đứa trẻ vừa bị lũ bạn xông vào đánh.

-         Vi làm gì vậy. Biết người ta đi tìm suốt nãy giờ không ?
-         Vi tưởng qua làm mất quần nên nay Hoàng bỏ về Hà Nội rồi. Hic

Mặt em buồn so, nửa sợ mình nửa vui vì tìm thấy mình. Dắt em lên phòng. Định khoe em cái mũ mới mua thì ngoảnh đi ngoảnh lại đã thấy lũ mèo cùng nhau cào rách mẹ mất một nửa. Hic. Bực quá suýt lẳng mấy con ra cửa sổ. Em mà không cười ôm lấy mình giữ lại thì hậu quả khó lường. Em nhặt mũ lên rũ rũ cho hết lông mèo rồi cẩn thận gấp lại cất vào vali. Giờ mới để ý thấy em đã cất hết đồ đạc rồi.

-         Sao Vi cất đồ đi thế ?
-         Chúng mình phải về mà. Vi biết rồi...

Không muốn nói gì nữa. Đưa em đi ăn nốt món bánh mì ở Lu cafe rồi hai đứa lại ôm vali và thùng mèo ra ga. Lần này mình tỉnh táo hơn lúc đi. Ngồi chống tay lên thành cửa sổ ngắm cảnh. Em thì gục vào vai mình. Thấy nhắm mắt nhưng không biết có ngủ hay không. Muốn nắm tay em mà ngại ngại. Đành để em yên tĩnh với những suy nghĩ của riêng em. Cảnh vật bên đường cứ trượt đi theo từng tích tắc. Ước gì đường về cứ dài mãi. Để mình được bên em nhiều hơn.

Xuống ga Hà Nội, mình về nhà trước để tránh cô Thi nhìn thấy mình đi cùng em. Mà sao lại lắm. Đi mới có 3 ngày mà cảm giác như xa nhà 3 năm ? May mà mẹ không có nhà. Cứ tưởng tượng ra cảnh mẹ lao vào đập mình là nổi da gà. Trèo lên gác chui vào kho cất lũ mèo. Xuống phòng là chạy ngay ra ban công ngóng em về. Ngồi mãi mới thấy bóng em xách vali đi từ đầu ngõ. Nhẹ nhõm hẳn. Em đi chậm lắm, dò từng bước mệt mỏi. Nhìn em mà xót xa quá. Xách có cái vali nhỏ thôi mà như ôm thùng sắt nặng mấy tấn.

Em qua nhà bác Tâm đón Ki rồi mới về. Vừa mở cổng em đã ngước lên nhìn mình, nhoẻn miệng cười. Mình hạnh phúc tí ngã lộn cổ chết. Nhắn tin bảo em nghỉ ngơi rồi chiều còn đi với mẹ xong, vào mở máy online. Mới đăng nhập cái là thằng Hưng nhảy vào buzz ngay. Thằng khùng, cứ nhìn thấy mặt là ghét.

-         Này, tao hỏi ! Mày yêu em Nhíp hả ?
-         Không, biến đi cho tao làm việc.
-         Không trả lời tao không biến. Mày yêu em Nhíp không ?
-         Không, chơi bời thôi.

Mình thừa biết nếu trả lời có thì thằng này lại tuôn ra một đống câu hỏi kèm theo. Thế nên cắt đuôi nó luôn cho nhanh. Đỡ lằng nhằng.

Lượn lờ trên mạng chán, mình xuống bếp tìm đồ ăn. Vừa xuống cầu thang thì giật bắn mình. Vi đã sang từ bao giờ. Em lấy thức ăn trong tủ ra nấu. Sao biết mình đói mà nấu cơm thế này ! Lại gần ghé sát mặt vào vai em, em giật mình rồi quay ra tát nhẹ mình 1 cái. Hi hi, thích thích !

-         Đưa làm cho !
-         Không cần !
-         Đã bảo đưa đây mà lại.

Vừa nói vừa nắm cái tay em đang cầm dao thái rau làm luôn. Em cũng đứng yên cho mình giở trò. Hình như em vừa tắm xong. Mùi thơm dã man. Hít vài cái mà người cứng đơ. Em thấy mình ngơ ngơ thì đẩy ra nấu tiếp. Ngại quá, đành ra ghế ngồi nhìn em nấu. Chẳng hiểu sao nhìn một người con gái nấu ăn là mình lại mơ về ngôi nhà và một đứa trẻ. =.=

-         Vi có mệt không ?
-         Mệt chứ sao không
-         Thế ăn xong đi ngủ đi
-         Xin người, về nhà rồi chứ có phải Đà Nẵng nữa đâu !

Mình vừa ăn vừa phụng phịu. Nghĩ đến đêm nay nằm ngủ một mình mà đã thấy lạnh rồi. Đang ăn thì mẹ về. Mình giật thót. Miếng thịt nghẹn ứ trong cổ, chào mẹ mãi mà không phát ra được tiếng. May quá có Vi nên mẹ không làm gì mình. Vi lấy bát cho mẹ ngồi ăn luôn. Mẹ đang vội nên chỉ hỏi qua loa 2 đứa vài câu rồi ăn nhanh để đi.

Ngồi trên ban công, mình và Vi ấp úng mãi chẳng biết nói gì. Mẹ mình bảo mai Vi đi cùng bố mẹ đến tòa án để tòa xét ai nuôi Vi. Mà cô Thi nuôi chắc rồi còn phải xét làm gì nữa. Để ông Tùng nuôi chắc em chỉ thọ được 17 tuổi mất. Thương em quá mà chẳng biết làm gì. Muốn ôm nhưng sợ người đi đường nhìn thấy. Muốn lôi em vào phòng thì sợ bị em tát vì tội chưa được cho phép mà dám sàm sỡ. Đành im re, thỉnh thoảng nhìn em lại thấy em thở dài.

Lúc sau Vi lôi điện thoại ra oln. Mình thì nhìn em mãi chẳng thấy chán, nên cứ đứng đấy, kệ em muốn làm gì thì làm. Tự nhiên mặt em tối sầm lại. Em quay ra nhìn mình ngỡ ngàng một lúc rồi chuyển sang tức giận. Lại có chuyện gì nữa ? Chưa kịp hỏi em thì em đã bỏ về, đóng cửa RẦM một cái. Ơ... Thỉnh thoảng lại quay ngoắt một cái làm mình không hiểu gì luôn.

Vội vào phòng bật máy tính. Máy cứ rề rề, khởi động chậm thấy mồ. Bực muốn đập màn hình. Gọi điện cho em thì em tắt máy. Hic. Vừa onl vào facebook, ngó qua trang chủ mà mình phát hoảng. Thằng chó Hưng nó chụp màn hình khung chat của mình và nó trưa nay rồi post lên trang cá nhân kèm theo caption : ‘‘Sốc : Quần Đùi Hoa và em Nhíp chỉ là chơi bời’’.

Cái Đinh Công Mạnh ! Mẹ thằng đàn bà hóng hớt khốn nạn. Mình chỉ thiếu nước đập vụn màn hình máy tính cho hả giận thôi. Nó làm thế này thì cả đời này em không nhìn mặt mình mất. Chình ình bằng chứng to như con bò đây thì giải thích với thanh minh làm sao ?

Máu trong người mình sôi lên 1000 độ cmn rồi. Mình comment chửi thằng Hưng thì ngay lập tức nó xóa cái ảnh mà không thèm trả lời một câu. Xóa ảnh thì dễ, nhưng làm sao xóa được sự giận dữ của em bây giờ ? Cầm điện thoại nhấn số ‘‘dog Hưng’’. Nó bấm không nghe rồi tắt máy luôn. Thằng khốn nạn này rõ ràng định chơi mình. Hằm hằm mặc quần áo dài rồi dắt xe ra cổng, phen này gọi nó ra cổng đấm hãy hết cả hàm răng luôn.

Vừa đề xe thì mẹ mình về. Mình đơ luôn. Cứ nhìn thấy mẹ là bủn rủn như máy hết xăng. Mẹ gườm gườm một cái là mình biết ý dắt xe vào rồi chạy tót lên phòng đóng cửa. Vội nhắn cho mẹ cái tin ‘‘Con tắm mới thay sịp rồi’’, xong tắt điện trèo lên giường nằm in thin thít luôn. Mình khổ quá, huhu, bị kìm kẹp dưới một ách đô hộ suốt 20 năm mà chắc chắn không bao giờ có cuộc cách mạng nào mạnh đến mức đủ lật đổ được bạo chúa mẹ. Hic !

Nằm yên nghĩ về em. Chỉ mong em đừng khóc. Nhắn cho em mấy cái tin mà hiện lỗi chưa gửi được. Chắc chắn em cắt đứt liên lạc với mọi thứ bên ngoài, thu mình vào góc nhỏ để gặm nhấm nỗi buồn rồi. Mình chán hết sức luôn. Vừa đập đầu vào gối vừa thề rằng ngày mai sẽ bóp cổ thằng chó Hưng chết tươi. - - - - - - - - -
Xem thêm:
Nhà Nàng Ở Cạnh Nhà Tôi - Chương 20-21
Vợ Ơi Anh Biết Lỗi Rồi
Tiểu Thư Osin
- - - - - - - - -
Tác giả: liniman
Nguồn: Mạng Xã Hội Văn Học
- - - - - - - - -

bài liên quan

close popup

THÀNH CÔNG

Cảm ơn bạn đã đăng ký nhận tin tại Cưới hỏi Việt Nam

close popup

THÀNH CÔNG

Cảm ơn bạn đã đăng ký nhận tin tại Cưới hỏi Việt Nam

close popup

Yêu Cầu Báo Giá

Trung Tâm Hội Nghị Tiệc Cưới Merperle Crystal Palace

close popup

Xác Nhận Yêu Cầu Báo Giá

Yêu cầu báo giá của bạn đã được gửi thành công đến

Chân thành cảm ơn bạn đã sử dụng dịch vụ của Cưới Hỏi Việt Nam. Thông tin yêu cầu của bạn sẽ được liên hệ tư vấn riêng cho bạn trong thời gian sớm nhất.