Cưới Hỏi Việt NamCưới Hỏi Việt Nam

advertisment
advertisment

Nhà Nàng Ở Cạnh Nhà Tôi - Chương 12 - 13 15/12/12 • 5436 lượt xem

Hai đứa làm gì trong ấy bây giờ mới về ? Hả ? Hay là .. ? Bác này nghĩ bậy bạ ! - Không ạ ! Con thay đồ bị lạc mất quần, nên bạn con phải cởi quần đùi cho mượn giờ mới ra được.

Hai đứa làm gì trong ấy bây giờ mới về ? Hả ? Hay là .. ? Bác này nghĩ bậy bạ ! - Không ạ ! Con thay đồ bị lạc mất quần, nên bạn con phải cởi quần đùi cho mượn giờ mới ra được.

Nhà nàng ở cạnh nhà tôi

(Cuộc chiến giữa Nhíp và Quần Đùi Hoa)

Chương 12 - Nhà nàng ở cạnh nhà tôi

Vừa mở cửa là thấy ngay nhỏ đang lúi húi lau dọn bếp. Lại còn bày đặt lôi tạp dề mẹ mình ra mặc vô nhìn ngứa cả mắt.
-         Ê, bảo có có một chai mà sao vác cả thùng nước lau nhà về vậy?
-         Nước lau nhà của đằng ấy đây, thùng này là thùng đồ của tui. Cấm đụng vào.
-         Đưa đây tui xem ngay không! Lại mang gì về nhà bầy chứ gì.
-         Tui đã nói đừng đụng vào. Tui không nhịn đâu đấy.
Nhỏ cầm chổi lau nhà hằm hằm tiến đến. Mình biết thế nào cũng không xong với nhỏ rồi. Đặt cái hộp lên bàn ăn, mặc kệ nhỏ mở ra xem. Nắp hộp vừa mở, nhỏ tròn mắt nhìn rồi reo ầm lên. Biết ngay mà. Nhỏ thích mèo.
-         Ở đâu ra đây?
-         Lượm ở bãi rác. Chắc bị vứt.
-         Tội thế. Thế làm gì với chúng nó bây giờ?
-         Tối lên facebook đăng tin cho mèo chứ sao
Nhỏ vứt chổi lau nhà, quấn quýt với lũ mèo luôn. Thấy nhỏ bê thùng mèo lên tầng trong khi nhà vẫn đang bừa bộn, mình hỏi
-         Ê! Thế còn nhà cửa thì sao?
-         Hỏi gì nữa. Lau đi. Nhà ấy chứ nhà tui đâu?
-         Kì vậy? Thế tự nhiên bà bày bừa bộn ra đây làm gì?
-         Dọn đi, hỏi nhiều vả cho phát giờ.
Ờ, nhỏ này sinh ra để vả người khác sao ấy. Mà mất dậy. Đã nhờ còn vả? Cầm chổi lau nốt nhà bếp, cất hết nồi niêu xoong chảo nhỏ lôi ra vào tủ. Người đâu kì cục. Nhà người ta thì kệ mẹ người ta, tự nhiên lôi ra rồi bắt mình dọn dẹp. Rõ rảnh. Nhỏ này chắc chắn bị điên rồi. Hành động không có tí trật tự nào hết. Tội thật. Đẹp nhưng mà điên.

nha nang o canh nha toi, truyen ngan tinh yeu lang man, truyen ngan tinh yeu lang man nhat, anh cuoi, nha hang tiec cuoi, anh cuoi dep, chup anh cuoi o dau dep, cuoi hoi viet nam
Nhà Nàng Ở Cạnh Nhà Tôi
Lên đến phòng, thấy nhỏ lôi hết mèo ra để giường mình, con thì cuộn trên chăn, con cắn màn, con cào gối. Nhỏ thì ngồi bàn học mở máy tính mình online. Trời ơi!!! Người gì vậy?
-         Này nhỏ kia? Lôi chúng nó ra làm cái quái gì không trông để chúng nó cắn rách hết đồ tui?
-         Bé tí thế lấy đâu ra móng với răng mà làm rách được?
-         Bị khùng hả? Lúc mới đẻ đã có răng với móng hết rồi. Đâu như nhỏ.
-         Tui làm sao?
Nhỏ tiến đến gần mình. Gai cả người. Định chửi nhỏ vài câu nhưng sợ nhỏ đập nên thôi. Nhà có mỗi mình mình, nhỏ đập mình biết kêu ai. Lôi lũ mèo vào thùng, chẳng biết phải làm gì với chúng nó trước khi mẹ về bây giờ
.-         Mà này, nhỏ thích mèo thì nuôi đi
-         Không, nhà tui có con Ki, nó cắn chết chúng.
-         Thế phải làm sao giờ?
-         Ai biết! Mang về tự chịu đi.
Nhỏ được nha. Dám vênh mặt giả bộ. Cúi xuống ôm thùng mèo, mình vờ làm mặt ngầu ra ban công phía sau nhà. Nhỏ gọi giật lại ngay, biết mà !
-         Ê ê. Tính làm gì thế ?
-         Làm gì kệ bố tui. Đi vứt lũ này chứ sao.
-         Đồ điên kia. Để chúng nó cho tui.
Mắc bẫy chưa. Hớn hở ôm thùng mèo quay lại.
-         Nhận thì nuôi đi nha.
-         Tui sẽ nuôi, nhưng để ở phòng đằng ấy.
-         Cái gì ? Để ở phòng tui mà nói là đằng ấy nuôi ?
-         Đến bữa tui khác trèo sang chăm. Được chửa ?
-         Chửa ? Tôi đếch chịu.
-         Im mồm, muốn gãy răng không ? Tui nói thì dựa cột mà nghe đi.

Mình muốn quỳ xuống, cắn rơm rắn cỏ lạy nhỏ. Nhỏ không phải là người. Mà là quỷ. Quỷ lại còn không được bình thường. Mà là quỷ điên. Mình chỉ ước bây giờ cô Thi sợ chú Tùng đến nỗi chuyển nhà, đưa luôn nhỏ Vi đi chỗ khác sống, trả lại cuộc sống yên ổn cho mình. Chứ nhỏ cứ quậy thế này mình phát điên mất. Lần đầu tiên mình thấy hối hận vì một hành động ngu ngốc trong cuộc đời, đó là tung cái ảnh nhỏ nhổ lông nách lên facebook, để bây giờ nhỏ ám mình suốt ngày. Mắc nợ nhỏ có một tí mà cái giá phải trả sao lớn như quả núi thế này.
Quay ra, thấy nhỏ ngồi chăm chú đọc gì đó. Lại gần nhìn thấy mà phát hoảng.
-         Nhỏ kia ! Vô duyên vừa thôi. Nhật ký của tôi.
Nhỏ nhìn mình cười nhe răng, cầm cuốn sổ chạy vọt ra ban công nhảy sang nhà nhỏ trốn luôn. Mình hoảng hốt chạy theo. Quyển sổ đó con gái không đọc được đâu, huhuhu. Mình toàn ghi những lần trộm tiền mẹ tiêu vặt, đánh dấu lịch ‘‘thẩm du’’, những lần ngồi trong lớp cùng mấy thằng bạn ngắm gái, những đêm nhớ bố hay giận mẹ đến phát khóc cũng ghi hết vào đó. Nhỏ đọc được thì mình làm sao còn mặt mũi nhìn nhỏ. Thêm nữa, nhỏ mà chụp ảnh mấy trang mình ghi lịch ‘‘thẩm du’’ thì mình còn mặt mũi đâu tới lớp.
Nhỏ nhanh tay thật, đã chốt chặt cửa ban công. Mình đành phải chạy xuống ngõ để vào nhà nhỏ bằng cửa chính. Đùa chứ, mình mà bắt được là mình bóp chết tươi luôn, hết quậy.
Mở cổng ra lao vào sân. Hình như giận quá, hoảng quá nên mất khôn, quên hết cả các thứ. Nhìn con Ki nhà nhỏ lao vút đến phía mình mà mình hoa hết mắt. Những gì xảy ra tiếp theo khiến mình có chết cũng không thể quên.

- - - - - - - - - - - 
Chương 13 - Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
Ngã ra sân rồi mà con Ki vẫn không chịu tha mình. Mình yếu quá không chống lại được nó. Việc duy nhất mình còn có thể cố gắng khi sắp lịm đi vì đau quá là gọi tên nhỏ Vi. Bỗng nhận thấy một cảm xúc mới lạ len lỏi chảy trong tim mình. Mình cần nhỏ biết bao, không chỉ đơn giản là cần nhỏ ra cứu mình thoát khỏi con chó. Mà là cần một bờ vai hay một điểm tựa những lúc vấp ngã, chênh vênh, hay đau đớn như thế này
Nhỏ chạy ra sân đỡ mình với khuôn mặt hốt hoảng và sợ hãi. Tay nhỏ vẫn cầm quyển sổ Nhật ký. Thực sự mình không muốn nhỏ đọc nó. Mình đã viết vào đó quá nhiều kí ức buồn khi bố bỏ mẹ con mình mà đi. Mình không muốn nhỏ thấy mình là một thằng con trai yếu đuối và bệnh hoạn.
Trán nhỏ mướt mồ hôi, nhỏ quát con Ki rồi cúi xuống nâng mình dậy, mắng mình một hồi, nhưng mình chẳng còn nghe được gì nữa. Chân mình bị con Ki nghiến nát một mảng, đau tê tái, máu chảy đỏ hết ống quần. Mình với tay túm quyển sổ Nhật ký trên tay nhỏ. Mình biết nhỏ Vi không ưa nặng lời, phải có cách đối phó với nhỏ, nên xuống nước.
-         Vi ơi, đừng đọc của Hoàng, nhật ký là thế giới riêng tư, Vi đừng bước vào khi Hoàng không cho phép.
Nói là đối phó, nhưng những lời ấy mình thốt ra với nhỏ, thật lòng chưa từng có. Nhỏ Vi hơi sững người, rồi nhỏ cũng buông cuốn Nhật ký ra cho mình. Mình chẳng còn biết trời đất gì nữa, ôm khư khư cuốn Nhật ký, mắt mình hiện lên toàn hoa với sao. Mình lịm đi trong khi nhỏ Vi vẫn ôm mình trong lòng.

Tỉnh dậy trên chiếc giường quen thuộc. Người mình chỗ nào cũng đau. Chân tay mặt mũi, vết thương này chèn lên vết thương kia, nhức buốt. Chợt thấy buồn buồn phía tay, quay sang thấy hai con mèo đang rúc vào người mình ngủ. Ngồi hẳn dậy ngó nghiêng thì thấy nhỏ Vi đang nằm dưới sàn với ba con mèo còn lại. Nhỏ mất dậy, mình đau thế mà chẳng đắp gì cho mình, còn lấy chăn mình trải xuống nền nhà rồi nằm ôm mèo ngủ. Tính đứng dậy mới nhớ ra cái chân bị chó cắn đau quá. Ai đã băng bó cẩn thận giúp mình. Không đứng dậy được, đành ngồi dựa vào tường ngắm nhỏ Vi.
Nhỏ nằm khum người, trong lòng ôm trọn ba con mèo con. Nhìn dễ thương kinh khủng. Lúc này nhìn nhỏ hiền lành cực kì. Nhỏ Vi không xinh nhưng ưa nhìn, da trắng nữa – nhưng không trắng bằng mình. Nhìn mặt nhỏ lúc ngủ chỉ muốn xuống cắn cho phát. Chỉ ước một ngày nhỏ ngủ khoảng 20 tiếng, 4 tiếng dậy ăn uống rồi lại đi ngủ thì bầu trời này bình yên biết bao.
Mới ước tí thôi mà nhỏ đã tỉnh dậy. Nhìn thấy mình ngồi đó, nhỏ đứng dậy dụi mắt, trèo lên giường nghía mình. Mình chợt nhớ ra, vội cầm vai nhỏ lắc lắc.
-         Nhật ký của tui đâu?
Nhỏ Vi nhăn mũi lườm mình
-         Có cuốn Nhật ký đòi hoài, ở đầu giường kia!
Mình lết ra đầu giường cầm cuốn sổ rồi nhét dưới chiếu. Mình ngủ phải đến mấy tiếng rồi, liệu nhỏ Vi đọc chưa nhỉ? Thấy thái độ nhỏ cũng không khác gì lúc trước mấy. Yên tâm!
-         Tui đọc hết rồi, khỏi giấu!
Khóc thét! Con quỷ dạ soa, đã nói là đừng xâm phạm vào đời tư người ta còn cố. Sao lại có con nhỏ đáng ghét và quá quắt vậy trời. Đang tính chửi um lên thì nhỏ đã biến xuống nhà.
Lết xuống bếp, nhỏ đang chuẩn bị nấu cơm. Ức quá, nhưng chẳng thèm chấp con gái. Thôi đọc rồi thì kệ mẹ nhỏ. Nhỏ muốn làm gì thì làm, troll mình nữa thì mình chịu, cho troll chán thì thôi. Mà sao nhìn nhỏ vừa huýt sáo vừa nấu cơm ghét thế không biết.
-         Thích ăn gì tui nấu
-         Khỏi, ăn đồ nhỏ nấu tui ngộ độc chết mất
-         Thế tối nay không ăn nữa nhá
-         Mà nhỏ kia, về nhà nhỏ mà nấu, cớ sao nấu nhà tui?
-    Thích thế! Được không?
Thích cái phích. Chỉ muốn vả cho phát. Lết vào nhà vệ sinh, nhòm cái mặt vẫn thấy hơi sưng, lại bực. Ra chỗ nhỏ Vi, mình đứng chắn bếp nhìn thẳng vô cái bản mặt đáng ghét của nhỏ.
-         Tính sao đi, tui bị chó nhà đằng ấy cắn què chân, đằng ấy đền đi chứ!
-         Đền gì? Tôi đá cho què nốt chân kia bây giờ.
Nhỏ này vô lý quá trời. Muốn mình ức đến chết luôn thì phải. Mình giật cái nồi cơm, nhỏ lại giật lại, giơ lên tính phang mình thì mình lùi ra đằng sau. Nhỏ nạt:
- Đằng ấy liệu hồn đi nha, không tui mách mẹ đằng ấy nhặt mèo ở bãi rác về nuôi.
Trời ơi, nhắc đến lũ mèo mới nhớ đến bao nhiêu rắc rối. Tối về mẹ nhà mình thấy mèo thì sao? Lại còn cái chân chó cắn của mình thế này. Mình vội nhắc nhỏ Vi
-         Nè, đừng bảo mẹ tui bị chó cắn nha
-         Không bảo lấy đâu ra tiền? Con Ki không bị dại nhưng vẫn phải đi tiêm. Mà sao lại không cho mẹ biết
-         Tui có tiền, tui khắc tự đi. Mẹ tui hay sát muối vào vết thương lắm. Cho mẹ biết không được ích gì đâu.
-         Tiền trộm của mẹ chứ gì!
Nhỏ lè lưỡi trêu ngươi mình, phát ghét.
-         Thế thì tối nay chở tui tớ trường nha
-         Làm gì?
-         Tui phải diễn văn nghệ.
Quỷ sứ! Nhỏ thì văn nghệ văn gừng gì chứ? Múa võ chắc? Mà đi một mình đi còn lôi thằng què như mình theo làm gì không biết. Nhỏ này lôi mình vào đủ thứ rắc rối, gỡ mãi không hết, càng ngày càng rối thêm. Mình sợ nhất là chỗ đông người. Nhỏ đưa mình đến trường, có quen ai đâu mà nói chuyện. Lại thêm đi cùng nhỏ, nhỡ đâu thằng nào thích nhỏ ghen rồi tụ lại oánh mình như chơi. Sợ nhất mấy trò đánh ghen. Kinh bỏ xừ. Mình đã nhỏ con sẵn, lại gầy như nghiện, chỉ cần du một phát là gục.
Bữa tối mình cứ lầm lì ăn, trong khi nhỏ với mẹ nói đủ thứ truyện. Đàn bà có khác. Không biết cô Thi đi công tác ở đâu mà bỏ của nợ này ở nhà mình. Giờ chỉ ước mẹ sai mình việc gì đó để ăn xong được ở nhà không phải đưa nhỏ Vi đi diễn. Đang tính cách chuồn thì mẹ hạ lệnh:
-         Thằng kia ăn nhanh lên còn đưa em tới trường!
Thôi xong, đời mình xuống dốc không phanh rồi. Phụng phịu đi thay quần áo rồi tập tễnh xuống nhà. Ngồi hiên đợi nhỏ Vi mà thấy uất ức thần chưởng. Mình như ô sin cao cấp. Sáng sang nhà mình ăn cơm rồi bắt mình đi giặt sịp với tất, bắt đi mua nước rửa nhà rồi về bắt lau bếp luôn. Giờ lại phải đưa nhỏ đến trường diễn văn nghệ. Thật không gì rắc rối bằng.
-         Làm cái quái gì lâu thế? Có đi không thì bảo tui còn biết.
-         Im mồm đi, tui đi giấu mèo. Để mẹ biết thì chết à?
Lũn cũn bước theo nhỏ, nhỏ về nhà dắt xe đạp ra ngõ.
-         Hả? Đi xe đạp hả?
-         Tui đâu có biết đi xe máy. Lên đi tui đèo
-         Thôi, ba đánh không đau bằng ngồi sau con gái
-         Lên đi, què chân còn sĩ diện.
Ngồi sau xe nhỏ, nhỏ vừa đèo mình vừa hát, hát cái bài tiếng anh khỉ gió gì. Mình dốt nên chẳng nghe được câu nào. Thỉnh thoảng nhỏ lại nhắc
-         Đừng có ôm tui đó nha
-         Ai thèm! Tập trung đi đi. Bày đặt!
Nhỏ lại cười. Tiếng cười như chuông gió. Vang vang khắp đoạn đường.
Đến trường, lo chỗ ngồi cho mình xong là nhỏ tót đi luôn. Thôi biến đi cho rảnh cũng được. Mình lôi điện thoại ra chơi game giết thời gian. Đang chơi có thằng đập bộp vai mình rú lên
-         Hoàng! Mày tới làm gì đó?
Ngoảnh ra mới thấy thằng Hưng lớp mình. Thằng lẻo mép hay hóng hớt, phát ngán khi thấy nó.
-         Đi chơi, không được hả? Mày thì sao?
-         Ghê nha, tao đưa gấu đi diễn văn nghệ. Mày đưa em Nhíp đi đúng không? Tao vừa nhìn thấy nhỏ xong.
Mình ừ hữ cho qua chuyện. Nói chuyện với thằng này chỉ tổ mỏi mồm với đau tai. Muốn về nhà quá đi. Đám đông ồn ào đông đúc thấy mệt.
Nhỏ hát thứ năm. Mình chỉ hóng mỗi tiết mục của nhỏ thôi, còn lại chẳng quan tâm ai hết. Nhỏ mặc váy ren đen, nhìn khác bình thường thế, tóc lại tết lệch sang một lên và chải vài lọn tóc nhỏ xoăn xoăn hai bên tai. Nhỏ mà thế này, đi với nhỏ cũng tự hào ghê. Có gấu xinh xắn, được dịp vênh mặt.
Nhỏ hát bài tiếng anh gì đó. Mình ngu tiếng anh nên chẳng hiểu lời. Chỉ nghe giai điệu, cũng thấy hay hay. Thỉnh thoảng nhỏ lại nhìn về phía mình và hát. Mỗi lần như thế mình lại nóng ran và đỏ bừng mặt. Phản ứng gì mà lạ!
Xong buổi văn nghệ, mình đứng ngoài sân  trường chờ nhỏ. Nhỏ này làm gì cũng lâu. Đợi mãi không thấy ra, trong khi mọi người về hết rồi. Trường sắp tắt đèn sân rồi, nhỏ không ra thì thấy gì mà đi? Thấy hơi lo, mình đi vào phía nhà vệ sinh, vừa đi vừa gọi nhỏ. Chẳng thấy ai cả. Sân trường thì rộng với tùm lum bụi cây tre cây trúc, trông phát khiếp. Nhỏ mà không ra là mình về trước nha. Hay lại định troll mình nữa đây!

-         Vi ơi! Vi…

-         Hoàng ơi, tui nè…
Nhỏ đang trong nhà vệ sinh nữ, chẳng hiểu làm gì mà không ra. Không có ai ở đó nữa nên mình đi vào, thấy nhỏ thập thò trong cửa phòng vệ sinh.
-         Làm gì trong đó mà không về? Tính làm ma nhà xí hả?
-         Không biết lúc thay đồ tui đi vệ sinh ai cầm nhầm quần tui rồi. Giờ còn mỗi áo thôi à. Váy thì chị cho thuê tới lấy rồi.
-         Thế giờ sao? Không có quần mặc à?
-         Hoàng có mặc quần đùi không? Cởi cho tui mượn quần jean đi.
Lại còn thế nữa ? Thật không còn trò nào nhỏ không nghĩ ra nữa rồi. Giờ bắt mình mặc quần đùi hoa đi từ trường về, nhỡ gặp ai thì biết dấu mặt vào đâu ?
-         Hay thôi, Hoàng vào phòng bên cởi cho tui mượn quần đùi, còn Hoàng mặc quần dài đi. Vết thương chưa lành, không nên phơi ra gió bụi.
Đứng nghĩ một hồi. Đành phải thế chứ biết làm sao ? Thiệt là chỉ muốn ném nhỏ sang châu Phi, ném đi đâu đó thật xa mình thôi. Phiền phức !
-         Này ! Mặc vào rồi đi về nhanh hộ tui cái. Bảo vệ tắt hết đèn giờ.
Nhỏ Vi bước ra, mình  tí ngã ngửa vì cười. Nhìn ngộ khiếp. Cũng may mà người mình nhỏ nên quần đùi nhỏ, chứ không nhỏ Vi bơi trong quần. Nhỏ cứ khúm núm ngượng ngịu thấy tội. Ra lấy xe bị bác bảo vệ quát :
-         Hai đứa làm gì trong ấy bây giờ mới về ? Hả ? Hay là .. ?
Bác này nghĩ bậy bạ !
-         Không ạ ! Con thay đồ bị lạc mất quần, nên bạn con phải cởi quần đùi cho mượn giờ mới ra được.
Bác bảo vệ nhìn mình cười ầm lên. Bác này bị sao vậy. Nhỏ bị mất quần thì cười nhỏ chứ sao cười mình ? Bực mình !
Nhỏ lại đèo mình và hát. Cái quần đùi phấp phới trước mặt làm mình thỉnh thoảng lại phì cười. Trông nhỏ ngộ ngộ.
-         Lạnh không ?
-         Ờ cũng hơi hơi, tại quần đùi ấy rộng quá nên gió tạt vào tận trong.
Nhỏ này thiệt chẳng biết ngại gì.
-         Mà mặc quần đùi con trai thế này có bầu không nhỉ ?
-         Thôi đê, đừng giả ngu troll tui nha.
-         Ha ha...

Nhỏ cứ cười mãi thôi. Người đâu cười khỏe dữ. Nhỏ đèo tui đi dưới bao nhiêu là lá rụng.
Sắp đông rồi !

- - - - - - - - -
Xem thêm:
Nhà Nàng Ở Cạnh Nhà Tôi - Chương 14 - 15
Vợ Ơi Anh Biết Lỗi Rồi
Tiểu Thư Osin
- - - - - - - - -
Tác giả: liniman
Nguồn: Mạng Xã Hội Văn Học
- - - - - - - - -

bài liên quan

close popup

THÀNH CÔNG

Cảm ơn bạn đã đăng ký nhận tin tại Cưới hỏi Việt Nam

close popup

THÀNH CÔNG

Cảm ơn bạn đã đăng ký nhận tin tại Cưới hỏi Việt Nam

close popup

Yêu Cầu Báo Giá

Trung Tâm Hội Nghị Tiệc Cưới Merperle Crystal Palace

close popup

Xác Nhận Yêu Cầu Báo Giá

Yêu cầu báo giá của bạn đã được gửi thành công đến

Chân thành cảm ơn bạn đã sử dụng dịch vụ của Cưới Hỏi Việt Nam. Thông tin yêu cầu của bạn sẽ được liên hệ tư vấn riêng cho bạn trong thời gian sớm nhất.