Cưới Hỏi Việt NamCưới Hỏi Việt Nam

advertisment
advertisment

Nhà Nàng Ở Cạnh Nhà Tôi - Chương 11 15/12/12 • 4882 lượt xem

Bực quá ! Chẳng nhẽ lại nhét đống này vào mũi nhỏ cho nhỏ tử trận luôn chứ. Hậm hực đi lên gác, vừa bấm xong máy giặt thì nhỏ lại gọi váng bên dưới. Mình biết là nếu nhỏ ở nhà mình, bầu trời bình yên của mình sẽ trở nên xám xịt cho coi.

Bực quá ! Chẳng nhẽ lại nhét đống này vào mũi nhỏ cho nhỏ tử trận luôn chứ. Hậm hực đi lên gác, vừa bấm xong máy giặt thì nhỏ lại gọi váng bên dưới. Mình biết là nếu nhỏ ở nhà mình, bầu trời bình yên của mình sẽ trở nên xám xịt cho coi.

Nhà nàng ở cạnh nhà tôi

(Cuộc chiến giữa Nhíp và Quần Đùi Hoa)

Chương 11- Nhà nàng ở cạnh nhà tôi

Sáng tỉnh dậy đã thấy đồng hồ chỉ 8h, cuống cuồng lao ra nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt rồi còn đi học. Muộn học chắc rồi. Nhưng tới còn hơn không, mình chúa ghét ở nhà một mình.
Nhìn vào gương muốn khóc thét. Mặt mình như bị quai bị, hai má sưng và viền hàm còn hơi tím. Vết thương cũ chưa khỏi, vết thương mới đã tới, dữ dội, ác liệt hơn. Mũi mình hôm trước bị nhỏ đấm đã khỏi đâu, giờ thêm hai má sưng u hai cục thế này chắc mấy ngày phải hút cháo bằng ống hút sữa vinamilk mất.
Đi xuống bếp lục đồ ăn thì thấy mẹ đang lúi húi làm bếp. Mình hét ầm lên
-         Ủa sao nay mẹ không đi làm? Mẹ bị sếp đuổi việc à?
Mẹ nhìn mình không nói câu nào. Chắc mẹ bị đuổi thật rồi. Chắc lại cãi nhau hay đánh đấm gì với mấy bả ở cơ quan rồi. Tính mẹ động chân động tay thích bao lực, mình biết mà. Đến gần mẹ mò đồ ăn, thấy mẹ nấu món gì thơm quá. Hôm nay đi học muộn sao kịp ăn thức ăn nấu thế này hả trời.
-         Mẹ ơi có gì ăn nhanh rồi con đi học.
-         Hoàng ơi. Tao tính phải đi cắt thuốc cho mày
-         Thuốc gì hả mẹ? Con béo lên rồi mà
-         Khỏi, cho mày uống thuốc bổ phí lắm. Càng uống càng thấy ngu. Tao tính đi cắt thuốc điên cho mày đấy.
-         Hả? Sao lại cắt thuốc điên cho con?
-         Một ngày mày lên cơn mấy lần liền. Nay mới ngủ dậy đã lên cơn. Nay chủ nhật mẹ đi làm với ma à? Còn mày nữa. Đi học gì ?
-         Ủa hôm nay chủ nhật hả mẹ ?
-         Lên cơn mà còn không nhận thức được. Điên này khó chữa con ạ.

nha nang o canh nha toi, truyen ngan tinh yeu lang man, truyen ngan tinh yeu lang man nhat, anh cuoi, nha hang tiec cuoi, anh cuoi dep, chup anh cuoi o dau dep, cuoi hoi viet nam
Nhà Nàng Ở Cạnh Nhà Tôi
Mình ngồi thừ ra. Tốt quá, hê hê, ở nhà ăn cơm mẹ nấu. Cả tuần mới được có một ngày mẹ vào bếp.
-         Mặt mày làm sao thế kia hả Hoàng ?
Nhớ đến cái mặt, mình tự nhiên lại thấy ức
-         Mẹ coi đi, tối qua mẹ tát con đó !
-         Tao tát có một phát mà sao mặt mày sưng đều cả hai bên ?
-         Con không biết, mẹ làm thế nào thì làm chứ thế này con làm sao dám đi học ?
-         Không đi học thì ở nhà ! Liệu hồn mà dán salapas vào.
Mẹ ác quá đi. Mẹ chẳng thương con trai gì hết. Định ăn vạ đòi tiền mà mẹ không mắc mưu. Bữa nay mình thay đồ đi học rồi. Nhìn quần jean áo phông style thế này mà vướng phải cái mặt sưng tròn như quả bóng, hic. Đang đau khổ ngồi đợi cơm thì nghe thấy một giọng nói quen đến mức mỗi lần nghe thấy là mình giật thót.
-         Con chào bác ạ!
Trời ơi, nhỏ Vi. Nhỏ đang đứng trước cửa nhà mình. Mình nhảy số ra chỗ mẹ hét:
-         Mẹ ơi! Sao nhỏ Vi lại ở nhà mình?
Lúc ấy mình hành động theo cảm tính nên hơi buồn cười. Cái nỗi sợ nhỏ nó ngấm vào máu rồi. Nhìn nhỏ lén nhìn mình rồi cúi gằm mặt xuống cũng thấy tội tội. Mẹ mình chạy ra cửa đón nhỏ vào. Rõ giả nai. Có mặt mẹ mình trông nhỏ nhón nhén nhẹ nhàng như một con mèo ngoan. Mà không hiểu nhỏ sang đây làm gì? Sang ăn cơm à? Hèn chi hôm nay mẹ cất công đi chợ vào bếp. Hóa ra không phải nấu cho mình mà là cho khách. Ghét!
Mặt mũi nhỏ cũng sưng u bầm tím không khác gì mình. Bên mắt phải xước dài một vệt. Chân tay không biết có sao không nữa vì nhỏ mặc quần áo dài kín mít. Nhưng mà nhỏ bị bố đánh, còn mình bị nhỏ đánh, trong khi mình không có  lỗi gì. Vô lý quá. Thương thì thương chứ bực thì vẫn bực.
Nhỏ ngồi đối diện mình, mặt vẫn cúi gằm không dám ngước lên nhìn mình lấy một lần. Mình thì cứ ngồi nhìn nhỏ chằm chằm. Mà nhỏ này có nhiều mặt nạ, khó đoán thiệt đấy. Ai biết được lúc sau nếu không có mẹ, nhỏ giở trò gì với mình thì sao.
Mẹ đang dọn đồ ăn ra bàn thì bố về. Trời ơi sao hôm nay bố lại về lúc mẹ có nhà. Lại còn có nhỏ Vi ở đây nữa. Mình luống cuống đứng lên, định chào bố thì bố đã đi vào đến bếp, chào mẹ mình một câu lấy lệ rồi lấy mấy thứ đồ đưa cho mình. Bố hay đi công tác xa, mỗi lần về là lại đem quà đến. Bình thường có mỗi mình ở nhà không sao. Hôm nay có mẹ, mỗi khi bố gặp mẹ là thế nào lại có chuyện. Ngó qua thấy mẹ vẫn bình thản, không có ý kiến gì phản đối hay đuổi bố ra khỏi nhà như mọi lần, thấy yên tâm hơn. Cầu mong mẹ đừng làm gì khiến mình bẽ mặt với nhỏ Vi.
-         Bác ngồi đây đi ạ!
Nhỏ Vi đứng lên nhường ghế cho bố. Từ nãy giờ mình vô tâm quá. Để bố đứng đó mãi. Tiện thể theo nhỏ, mình nài bố luôn
-         Hôm nay bố ở lại ăn cơm với mẹ con đi.
Nói thế thôi chứ mình sợ mẹ gắt ầm lên, đuổi bố đi như mọi lần thì nhục mặt mình lắm. Ai ngờ mẹ lẳng lặng lấy thêm bát đũa đặt xuống bàn. Bố cũng lẳng lặng ngồi xuống. Mính cũng ngồi xuống theo. Nhà hôm nay có tới bốn người ăn, đông mà chẳng thấy vui. Ai cũng ôm trong lòng  một nỗi niềm riêng. Mình không dám nhìn bố mẹ, thỉnh thoảng liếc liếc nhỏ Vi. Thấy nhỏ tự nhiên như trẻ con, mẹ mình gắp cho gì thì ăn nấy.
-         Bạn con tên gì vậy Hoàng?
-         Dạ Vi bố ạ!
-         Lê Hoàng Vi ấy hả?
-         Vâng ạ! … Ê! Bố không được nghĩ linh tinh con đâu nha. Không phải như bố nghĩ đâu!
Bố cười. Mình thì đỏ bừng mặt. Nhỏ Vi hơi ngạc nhiên rồi lại cắm cúi ăn. Mà cô Thi đâu không nấu cơm cho con mà lại để con gái đi ăn rình nhà hàng xóm vậy?
Xong xuôi, nhỏ Vi giúp mẹ mình rửa bát. Bố với mẹ mình chẳng thèm nói với nhau câu nào, bên nào cũng coi bên ấy như người vô hình. Lúc bố chào cả nhà đi về, mình vội chạy theo đến cửa, gắng gạt hết ngại ngùng tủi hổ mới dám thốt với bố một câu:
-         Bố hay về chơi với nhà mình nha!
Bố cười! Bố lúc nào cũng cười. Đứng nhìn theo xe bố đi ra đường lớn mà thấy trống trải như ông bán kem đi qua mà thẳng nhỏ hết tiền mua.
Vào nhà, thấy mẹ đã thay đồ chuẩn bị ra ngoài. Mình lúi húi đi lục tủ lạnh tìm táo ăn. Mà mẹ ra ngoài thì nhỏ Vi ở đâu?
-         Mẹ! Mẹ đi với nhỏ Vi à?
-         Không, mày ở nhà trông em cho cô Thi. Cô Thi gửi Vi bên nhà mình mấy ngày. Sợ chú Tùng về bất ngờ mà con bé ở nhà một mình thì không ổn.
-         Cái gì ?????????????
Khóc thét ! Không đội trời chung với con nhỏ trời đánh này đâu. Lại còn ở nhờ mấy ngày nữa. Sao không về nhà đóng chặt cửa cổng cửa chính vào ? Sang ở nhà mình làm chi ?
Mẹ chẳng thèm đoái hoài đến cảm xúc của mình gì cả. Thế này gọi là không tôn trọng ý kiến con trẻ, cố ý xâm phạm đời tư cá nhân. Mà nhỏ đâu rồi ? Đâu rồi ?
-         Nhỏ Vi đâu rồi mẹ ?
-         Trên phòng mày. Mẹ vừa nhờ nó lên dọn cái ổ lợn cho mày đấy
-         Cái gì ???
Không đợi khóa cổng, mình phi như bay lên phòng. Không đời nào cho một đứa con gái vào dọn vương quốc nhỏ lắm điều bí ẩn tủn mủn của mình được. Mở cửa ra đã thấy nhỏ lúi húi cầm chổi khua gầm giường.
-         Không !!!!!!!!!!!!!!
Nhỏ đã kịp lôi ra một đống tất với quần sịp cả tuần vừa rồi nhét dưới góc giường, mình định sáng nay bỏ vô máy giặt. Nhỏ còn cầm lên rồi nhăn mũi nữa. Nhục thấu trời thấu đất.
-         Nhỏ kia ! Đi ra ngay ! Ai cho phép vô phòng tui ?
-         Đằng ấy cút ra thì có, biến đi cho tui làm việc ?
Mình biết ngay là trước mặt mình, nhỏ sẽ trở về nguyên dạng bản chất thật của nhỏ mà.
-         Việc gì ? Ai khiến ?
-         Dọn phòng cho đằng ấy, mẹ đằng ấy khiến.
-         Nhưng tui không cần, đi ra ! – Vừa nói mình vừa vào giật chổi, cố đẩy nhỏ ra ngoài
-         Nín ! Liệu hồn thì đi ra ngoài, không thì đừng trách tui nha. - Nhỏ tiện tay cầm chổi vạng cho mình mấy nhát đau điếng. Rồi cúi xuống nhặt đống sịp vứt thẳng vào mặt mình. – Ôm đống của nợ bốc mùi này lên máy giặt giúp tui, tui sắp ngộ độc khí chết tươi rồi đây.
Bực quá ! Chẳng nhẽ lại nhét đống này vào mũi nhỏ cho nhỏ tử trận luôn chứ. Hậm hực đi lên gác, vừa bấm xong máy giặt thì nhỏ lại gọi váng bên dưới. Mình biết là nếu nhỏ ở nhà mình, bầu trời bình yên của mình sẽ trở nên xám xịt cho coi.
-         Gì nữa ? Đừng bắt tui dọn nhà cùng. Tui chúa ghét việc nhà
-         Không thèm ! Chạy ra ngõ mua giúp chai lau nhà
-         Lau nước không đi còn bày đặt !
-         Có đi mua ngay không ? Hay muốn tui lột hết đống quần đùi rồng trong tủ ra vứt ?
Mình chạy tót đi ngay. Cả gia sản có mấy cái quần đùi, nhỏ mà hủy nữa mai lấy gì mặc. Ức nhỏ sôi máu. Biết thế qua không cứu cho bị đánh tàn tật luôn, đỡ quậy mình.
Cầm chai lau nhà, lững thững đi về. Mấy ngày nữa mình sống kiểu gì ? Lúc nào cũng có nhỏ nhòm ngó. Nhỏ lại hợp mẹ mình, thế nào cũng săm soi rồi mách lẻo đủ thứ cho xem.
Qua bãi rác, mình giật mình khi đá phải thùng các tông to để bên vệ đường. Thùng này nhìn còn mới tinh, lúc đi chưa nhìn thấy giờ về đã nằm chình ình ở đây. Chắc ai mới vứt. Nghe thoáng thấy có tiếng í ẹ, lại xạo bên trong. Hoảng quá ! Chẳng lẽ ai đem thùng gián ra đây vứt ? Mà bắt gián sao nhốt vô thùng to đùng vậy ?
Nghe ngóng một lát thấy không giống tiếng gián lắm, rõ là trong đó có gì rồi. Mình tò mò không đứng lên về được. Lúi húi mở hộp ra xem trong đó có gì.
Trời ơi. Một đàn mèo con. Ai bỏ mà ác vậy trời ? Một, hai, ba, bốn, năm. Con nào con nấy cũng xinh hết. Con lông trắng con lông hơi pha vàng. Mũi màu hồng nữa. Mình là con trai nhìn còn yêu, sao ai nỡ bỏ thế này? Giờ làm sao giờ? Mẹ mình chúa ghét chó mèo, mình mang về thế nào mẹ cũng đuổi mình ra ngoài dựng lều dưới gốc cây xà cừ ôm mèo mà sống qua ngày.
Ngu quá Hoàng ơi, tự nhiên tò mò mở hộp ra làm chi rồi rước áy náy dằn vặt vào thân thế này? Đóng nắp hộp lại, đứng lên định về thì nghe tiếng quát:
-         Thằng kia. Mày vừa bỏ cái gì ở đấy?
Ông tổ trưởng phường bên, hic, gặp phải ông này là lường trước được đen đủi rồi. Ông đến chỗ thùng mèo, mở ra xem rồi ngước nhìn mình chăm chú
-         Dạ, có thùng mèo ai đó vứt đó bác. Không phải của cháu đâu!
-         Mày đừng tưởng bác không nhìn thấy. Mang về nhà ngay. Sống bất nhân thế? Mèo này đem bỏ ra đây, nó nhảy ra ngoài xe chẹt chết hết thì sao?
-         Nhưng không phải của cháu bác ơi!
-         Lôi thôi. Mang về hay lên công an phường?
Mình lút cút chạy lại ôm thùng mèo mang về. Dự là tối nay mẹ sẽ treo ngược mình lên trần nhà rồi xé xác mình từng mảnh mà xem.
-         Ê! Quên chai nước rửa nhà này cu!
Đó, chỉ tại đi mua chai nước rửa nhà cho nhỏ Vi mà mình rước vạ vào người. Nhỏ này như phù thủy, đụng đến cái là đen. Nghĩ đến viễn cảnh tương lai gần ngay trước mắt mà mình chỉ muốn đập đầu vô mấy gốc cây bên đường chết luôn.
Lại còn mấy con mèo nhỏ trong thùng. Kêu gì hoài vậy? huhuhu

- - - - - - - - -
Xem thêm:
Nhà Nàng Ở Cạnh Nhà Tôi - Chương 12 - 13
Vợ Ơi Anh Biết Lỗi Rồi
Tiểu Thư Osin
- - - - - - - - -
Tác giả: liniman
Nguồn: Mạng Xã Hội Văn Học
- - - - - - - - -

bài liên quan

close popup

THÀNH CÔNG

Cảm ơn bạn đã đăng ký nhận tin tại Cưới hỏi Việt Nam

close popup

THÀNH CÔNG

Cảm ơn bạn đã đăng ký nhận tin tại Cưới hỏi Việt Nam

close popup

Yêu Cầu Báo Giá

Trung Tâm Hội Nghị Tiệc Cưới Merperle Crystal Palace

close popup

Xác Nhận Yêu Cầu Báo Giá

Yêu cầu báo giá của bạn đã được gửi thành công đến

Chân thành cảm ơn bạn đã sử dụng dịch vụ của Cưới Hỏi Việt Nam. Thông tin yêu cầu của bạn sẽ được liên hệ tư vấn riêng cho bạn trong thời gian sớm nhất.