Cưới Hỏi Việt NamCưới Hỏi Việt Nam

advertisment
advertisment

Lời Hứa Của Mẹ 07/12/12 • 2840 lượt xem

Có những đêm dài mẹ tôi trăn trở không ngủ được thì thào với ba: “Không biết mai lấy tiền đâu đóng học phí cho thằng Tý?”. Tôi chỉ ước lúc ấy mình có thể lớn thật nhanh để kiếm tiền về giúp đỡ mẹ.

Có những đêm dài mẹ tôi trăn trở không ngủ được thì thào với ba: “Không biết mai lấy tiền đâu đóng học phí cho thằng Tý?”. Tôi chỉ ước lúc ấy mình có thể lớn thật nhanh để kiếm tiền về giúp đỡ mẹ.

Lời hứa của mẹ

Sinh ra và lớn lên trong một gia đình không mấy khá giả, từ nhỏ, tôi đã có những kỉ niệm ngọt ngào khắc sâu trong tim mình khi thấm thía nỗi vất vả của ba mẹ. Tôi và anh hai quyết tâm học thật giỏi để ba mẹ vui lòng và cố gắng đỡ đần ba mẹ những công việc có thể. Tuổi thơ của tôi trôi qua thật êm đềm và hạnh phúc. Nhưng nếu có ai hỏi, tôi có muốn trở về những ngày xưa ấy hay không, tôi sẽ mỉm cười, và… lắc đầu không tiếc nuối.
 
Có những đêm dài mẹ tôi trăn trở không ngủ được thì thào với ba: “Không biết mai lấy tiền đâu đóng học phí cho thằng Tý?”. Tôi chỉ ước lúc ấy mình có thể lớn thật nhanh để kiếm tiền về giúp đỡ mẹ. Tôi không muốn là gánh nặng cho gia đình, tôi muốn mình có thể mang lại những nụ cười tươi thay vì âu lo, tôi muốn mình có thể bù đắp lại những vất vả mà ba mẹ đã hi sinh cho hai anh em tôi.
 
loi hua cua me, tap chi cuoi hoi, anh cuoi, nha hang tiec cuoi, ao cuoi, truyen ngan ve me, loi hua
Nhớ nhất lúc gia đình quay quần bên mâm cơm, bữa ăn ngày ấy chẳng có gì ngoài rau luộc và mấy con cá kho ba bắt được khi đi làm đồng. Nhưng mà vui. Mà ấm áp. Mà thân thương đến lạ. Bếp lửa hồng cháy bỏng trong tôi, đốt cháy những ước mơ ngày thơ bé: Tôi ước gì mãi được ba mẹ kề bên, mãi là đứa con bé bỏng được ba mẹ nâng niu. Tôi sẽ thật ngoan và không làm buồn lòng ba mẹ. Con nít mà!

Tôi giờ có thể rất khác xưa. Không ngây ngô trong suy nghĩ mà thận trọng, một ít bụi bặm. Anh hai giờ đã là giáo viên cấp 3 của một trường danh tiếng trong thành phố, chuẩn bị thi thạc sĩ. Tôi vẫn còn vác ba lô bon bon trên những con đường với những đề tài và nhân vật được giao cho các môn học ở lớp. Hơn năm nữa tôi sẽ ra trường, là một cử nhân ngành báo chí. Tôi muốn lao vào cuộc sống thật nhanh để ba mẹ không còn vất vả nơi quê nhà, tôi muốn lo cho gia đình một cuộc sống đầy đủ hơn. Nhìn ba mẹ ngày càng gầy đi vì bệnh, tôi thấy nghẹn ngào cho những gì mình đang có được hôm nay. Đó là những sự hi sinh thầm lặng nhất, to lớn nhất, và vĩ đại nhất.

Có bạn hỏi rằng sao tôi không học tiếp, tôi có nhiều cơ hội để du học và học nhiều hơn nữa cơ mà. Ừ, tôi cũng đã nghĩ đến điều đó. Nhưng tôi sẽ cố gắng tự học trước sau khi ra trường bằng những gì có thể. Tôi sẽ vừa học vừa làm. Vì tôi không còn nhiều thời gian để làm những việc khác.

Khi tôi vào lớp 3, mẹ tôi mắc bệnh viêm đại tràng mãn tính. Những cơn đau hành hạ mẹ nhiều ngày, mẹ phải nhập viện điều trị vài  tuần, và từ đó sức khỏe mẹ suy giảm nghiêm trọng. Tôi thấy mẹ phải kiêng cử những món ăn dầu mỡ, dù là rất ít, những loại rau quả, trái cây,… cho đến tận bây giờ. Da mẹ khô đi vì không ăn đủ chất, mắt  mẹ thâm quầng và sụt cân trông thấy. Đến khi tôi học lớp 10, căn bệnh của mẹ ngày càng nặng hơn, mẹ lại một thân một mình lên thành phố điều trị vì không muốn ba bỏ công ăn việc làm ở nhà. Tôi rợn người khi thấy cảnh người ta súc ruột cho bệnh nhân, đưa thuốc vào, và hàng loạt những thủ thuật nội soi, tiêm thuốc khác. Mỗi tuần đều đặn mẹ tôi phải súc ruột để đưa thuốc vào vết thương 3 lần. Tôi ngày ấy vẫn chưa hình dung được những nỗi đau và sự hi sinh dịu dàng của mẹ.

Cho đến khi tôi vào đại học, từng khoản tiền mẹ gởi lên là từng lúc nhói đau trong tim tôi vì mẹ. Mẹ và ba cố gắng làm thật nhiều, dành dụm cho tôi không thiếu thốn, dành những gì tốt đẹp nhất cho tôi. Nhiều lần tôi bật khóc với những đồng tiền trong tay, bệnh mẹ tôi sao rồi? Sao mẹ không điều trị?...

Đã bao năm rồi, những người trong bệnh viện quen thuộc với gương mặt của mẹ mỗi lần mẹ đến xin thuốc với giấy bảo hiểm. Những viên thuốc xanh đỏ làm ngắt đi những cơn đau tạm thời cho mẹ nhưng tiềm ẩn trong đó là những nguy cơ lâu dài vì mẹ đã không chữa trị đến nơi đến chốn. Thuốc tây y mà một con dao hai lưỡi. Nhưng biết làm sao được vì mẹ còn lo cho anh em tôi. Thu nhập của gia đình có hạn. Và mẹ đã hứa với tôi: khi nào con ra trường, có công việc ổn định, mẹ sẽ chữa dứt bệnh, nhất định như vậy đó!

Tôi đang cố gắng nổ lực học tập thật tốt, vì lời hứa của mẹ, và vì lời hứa trong trái tim tôi, tôi sẽ có tiền chữa bệnh cho mẹ, sẽ lo được cho gia đình mình và sẽ trở thành người có ích.

- - - - - - - - -
Xem thêm:
Nỗi Niềm Học Trò ...
21 Năm Lấy Chồng Không Bình Yên
Muốn Nói Với Em Một Điều
- - - - - - - - -
www.cuoihoivietnam.com
- Nguồn: sưu tầm
- Tác giả: Lê Thị Ngọc Liên
- - - - - - - - -

bài liên quan

close popup

THÀNH CÔNG

Cảm ơn bạn đã đăng ký nhận tin tại Cưới hỏi Việt Nam

close popup

THÀNH CÔNG

Cảm ơn bạn đã đăng ký nhận tin tại Cưới hỏi Việt Nam

close popup

Yêu Cầu Báo Giá

Trung Tâm Hội Nghị Tiệc Cưới Merperle Crystal Palace

close popup

Xác Nhận Yêu Cầu Báo Giá

Yêu cầu báo giá của bạn đã được gửi thành công đến

Chân thành cảm ơn bạn đã sử dụng dịch vụ của Cưới Hỏi Việt Nam. Thông tin yêu cầu của bạn sẽ được liên hệ tư vấn riêng cho bạn trong thời gian sớm nhất.