advertisment
advertisment

Câu Chuyện Về Tình Yêu Cực Hay Tổng Hợp Cho Mọi Lứa Tuổi

27/05/20

Câu chuyện về tình yêu cực hay tổng hợp những câu chuyện nói về tình cảm ở mọi lứa tuổi từ mới lớn đến khi đã lập gia đình. Mời các bạn cùng đọc và tìm hiểu nhé!

Câu chuyện về tình yêu cực hay là những mẫu chuyện về tình yêu đôi lứa, tình cảm vợ chồng và có cả những tình cảm đơn phương. Đây là những truyện hay thu hút nhiều bạn đọc và khiến nhiều người trầm ngâm suy nghĩ, biết đâu các bạn có thể tìm thấy mình ở khoảnh khắc nào đó trong những câu chuyện này. Cưới Hỏi Việt Nam xin gửi đến mọi người tổng hợp những câu chuyện về tình yêu cực hay như bên dưới!
tiễn anh lên tàu

Câu chuyện về tình yêu thuở mới lớn

Ngày ấy, chị mười sáu, vô tư, mơn mởn như trái đầu mùa, suốt ngày nói líu lo như con chim chích.
Chị dậy thật sớm, lặng lẽ chuẩn bị mọi thứ để tiễn cô em gái ra ga. Khác với mọi hôm, không còn vẻ mặt sáng rỡ, không còn nụ cười tươi, chị lụi cụi, im im, buồn buồn… Mỗi cô em gái là vô tư lự, nói cười líu lo, loắn nhoắn như chú chim non sắp được xổ lồng.
Hai chị em dừng xe trước sân ga nhỏ khi trời còn tờ mờ sương. Nhìn quanh nhìn quất, chị chưng hửng, ngoài bác canh ga và cô bán hàng rong ra, không có thêm một bóng người. Đường ray bé nhỏ, cô độc chạy một mạch dài ngút ngàn tầm mắt. Hai hàng cây dại ven đường dường như vẫn còn ngái ngủ. Chị bán hàng rong ở trước phòng chờ giương đôi mắt nhìn chị, “lâu quá rồi, không thấy chị lại ga này ha”. Chị cười hiền: “Ừ, lâu quá rồi tui không đi tiễn ai ở đây, người ta toàn đi máy bay hoặc đi xe không hà”. Chị bán hàng rong đon đả, “thế hôm nay chị tiễn ai, người đó sao không đi máy bay hay đi xe như những người chị nói ”. Chị cười ngọt lịm, chỉ tay về phía nhà xe, “Cô em kết nghĩa, em nó giống tui, thích đi tàu, chậm mà thong thả, còn có thì giờ tranh thủ nhìn trời nhìn đất. Nó bảo, nó hãi hùng kiểu phóng nhanh chạy ẩu những chuyến xe xuôi ngược lắm rồi”. Nói xong, chị lại cười, ngó nghiêng một vòng, xong ngồi bệt bên mớ cỏ dại, “Ủa, mà làm cách nào nhận ra tui, lâu lắm rồi còn gì?”. Chị bán hàng vén mấy sợi tóc lưa thưa vào bên tai, cười duyên dáng, “Ai chứ chị sao quên được. Xưa, có bận chị tiễn người nào đó ra Bắc, miệng cười nói liến thoắng mà mắt thì ướt rượt như con mèo mướp. Với lại, chị vẫn còn giữ mái tóc đen dài như xưa, khác hẳn những mái tóc mô đen với đủ kiểu, đủ màu đầy rẫy ngoài kia ”. “À, à, à, nhớ chi mà dai mấy cái kỉ niệm buồn buồn đó. Sau này, cứ đưa đưa tiễn tiễn nhiều người, miết quen, chẳng khóc nữa chị ơi”, chị vừa nói vừa quay mặt ngó lung tung rồi đánh trống lãng, ga mình vẫn như ngày xưa, đẹp mà buồn, chị hén. Chị bán hàng rong lại cười ngỏn nghoẻn, em không biết nữa, ở đây từ xưa tới giờ, có đi đâu ra khỏi đây mà biết nó đẹp xấu so với những ga khác thế nào. Ngày nào cũng thấy người cười, người khóc, ngày nào cũng thấy kẻ ở, người đi, thành thói quen, không có cảm xúc chi nữa hết…
Những câu chuyện trò qua lại vô tình nối một sợi dây dài một đầu cột chị ở hiện tại rồi chạy miết về những con đường xa lắc lơ của ngày xưa rồi cột đầu còn lại vào mớ ký ức cũ kỹ, mờ mờ, tủi tủi ngày chị còn là một cô thiếu nữ. Ngày ấy, chị mười sáu, vô tư, mơn mởn như trái đầu mùa, suốt ngày nói líu lo như con chim chích nhưng nghịch khỏi phải nói. Những người xung quanh nhiều lần thấy chị trèo cây còn bảo mẹ chị sinh chị bị nhầm giới tính, là con trai mới phải. Nhưng khác hẳn với những gì họ nghĩ, chị cũng nhẹ nhàng, dịu dàng lắm, yếu mềm đúng nguyên xi bản chất của con gái. Mà cái sự dịu dàng, yếu đuối của chị, không mấy ai nhận ra ngoại trừ mấy chàng sinh viên đến thuê trọ nhà chị. Họ biết, không hề vô tình khi mà họ đang tụm năm tụm ba xách đàn ghi ta cũ mốc ra hồ hát nghêu ngao, nhâm nhi dăm trái ổi sống hái trong vườn nhà thì bỗng dưng chị hét toáng lên, “mẹ ơi, cứu con, mẹ ơi…”. Mọi người nghe tiếng la của chị thì đều đứng phắt dậy. Riêng mẹ chị, đang nấu ăn ở trong bếp gọi to ra vườn mà vẫn thản nhiên như hiểu rõ cái sự cố đang xảy ra với chị, “mấy đứa coi giùm con bé bác với”. Một anh sinh viên mặc quần tà lỏn chạy lui chạy tới rồi gõ cửa phòng tắm, “có chuyện gì vậy em?”. Chị không thể trả lời vì còn đang bận sợ, bận kìm nén những giọt nước mắt để tránh làm động đậy cái thứ đang khiến chị hãi hùng. Khi anh chàng hỏi đến lần thứ năm, thứ sáu chị mới cất được thành lời, “con…ệnh…oạng” rồi bật khóc thành tiếng. Mấy chàng sinh viên đứng ngoài hành lang nghe vậy cười rần rần, riêng anh chàng kia thì mặt mày nghiêm túc, cầm sẵn cây chổi cùn vừa trấn an chị vừa bảo chị quấn khăn tắm vô người rồi nấp kỹ sau cánh cửa để anh vào đuổi “con quái vật” (theo như chị gọi) ấy đi.
Sau lần “thoát chết” ấy, chị thấy đỡ ghét anh hơn trước. Còn anh thì vẫn lặng lẽ quan tâm và bảo vệ chị “sống yên ổn” qua mùa mưa khi những “con quái vật” thuộc dòng họ ếch nhái thi thoảng lại xuất hiện và làm chị khổ sở. Nhưng ở cái tuổi vô tư thuở ấy, chị không nhận ra tình cảm của anh cho đến ngày anh chuẩn bị hành trang lên đường về quê sau bốn năm ăn học.
Đoàn tàu đỗ xình xịch trước sân ga, mọi người chen lấn nhau, riêng chị và anh, cứ đứng mãi một góc trò chuyện. Chị vô tư chào chào, chúc chúc, dặn dò anh đủ thứ. Lúc đó, mặt chị trông hớn hở như sắp tống một cục nợ to tướng ra khỏi nhà. Chị còn cười và bảo, đây là lần đầu tiên chị tiễn một người ra ga, thấy mình giống… diễn viên ở trong phim Hàn Quốc quá. Còn anh thì im thin thít, nghe chị nói mà người tê dại đi. Đến lúc bác canh ga giục, anh mới buồn bã cất bước. Chị lẽo đẽo theo anh đến đoạn cửa lên xuống. Bỗng dưng anh quay phắt lại, ôm chặt chị, khó khăn lắm mới cất nổi lời, “Anh đi rồi, bé ở lại ngoan và học tốt nhé. Đừng sợ mấy lũ ếch nhái ấy, nó cũng giống như anh thôi. Rồi, sẽ có người khác làm chiến sĩ diệt “quái vật” cho em”.
ảnh cưới sân ga

Câu chuyện về tình yêu đơn phương

Hơn 7 năm trời biết nhau, nhưng hình như chỉ có riêng tôi là mang trong lòng một cảm giác khó tả, cái cảm giác mà “Ngốc” vẫn thường gọi là “đơn phương”. Hơn 7 năm trời, có lúc hạnh phúc mà cũng có lúc mệt mỏi vô cùng. Hơn 7 năm trời, hình ảnh đó chưa bao giờ vụt tắt trong tôi. Hơn 7 năm trời, tôi lúc nào cũng dặn lòng rằng “Ngốc” chưa bao giờ nghĩ về tôi để lòng mình nhẹ nhõm hơn, nhưng không, càng dặn lòng thì lòng lại càng dâng trào cảm xúc.
Đã có lúc tôi kìm nén muốn dập đi cảm giác đó để đi tìm một chân trời mới, thế nhưng tôi không hề cảm thấy thoải mái, và rồi cảm giác đó lại quay về và ngày càng lớn hơn trong tôi. Cũng đôi lần “Ngốc” có những biểu hiện làm tôi chết lặng, nhưng có lẽ do biết “Ngốc” quá lâu và cũng quá gần gũi nên tôi không thể nhận ra đó chỉ là sự vô tư trong tình bạn hay là gì gì đó nữa. Tôi nhiều lần cố gắng né tránh “Ngốc” vì tôi sợ, sợ hình ảnh đó lại lớn hơn, sợ tôi không kìm nén nổi cảm xúc. Nhưng tôi không thể khoanh tay trước những khó khăn của “Ngốc”, và thế là tôi không thể kiểm soát được mình mà chạy theo tiếng gọi của con tim, đến bên và giúp đỡ “Ngốc”. Mà mỗi lần như thế, tôi biết hình ảnh đó lại lớn thêm một ít.
Khi “Ngốc” gặp khó khăn hay than thở với tôi thì tim tôi như thắt lại, tưởng như là mọi việc xảy ra với chính tôi vậy. Tôi và “Ngốc” có vẻ thân mật hơn, nhưng mọi thứ theo tôi thì chỉ là một thứ tình bạn lâu năm thân thiết mà thôi. Tôi đã làm tất cả nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng làm vậy là để được “Ngốc” nhìn khác hơn về mình, chưa bao giờ.
Đã bao nhiêu lần nhìn thấy người khác đến và bày tỏ cùng “Ngốc”, là bấy nhiêu lần tôi chỉ đứng sau và lẳng lặng nhìn theo. Tôi ngưỡng mộ những người đó, họ dám can đảm biểu hiện tình cảm với “Ngốc”. Còn tôi, tôi luôn sợ mất đi một tình bạn tốt đẹp nên chỉ dặn lòng mình phải kìm nén lại mà thôi.
Cho đến một ngày, tôi nhận thấy “Ngốc” có một số biểu hiện lạ, tôi muốn thổ lộ cùng “Ngốc”, nhưng rồi lại thôi, vì “Ngốc” còn đang bận quá nhiều với công việc, cuộc sống riêng tư, vì tôi không muốn “Ngốc” nghĩ ngợi nhiều mà ảnh hưởng cuộc sống của “Ngốc”, và trên hết tôi luôn muốn “Ngốc” đạt được những điều tốt đẹp nhất. Nhưng “Ngốc” biết không, cảm giác kìm nén đó thật là khó chịu. Chỉ cần nghĩ tới “Ngốc” là tôi đã hạnh phúc rồi, nhưng sau đó tôi lại quặn lòng vì “Ngốc” chưa bao giờ nghĩ khác về tôi, chưa bao giờ có một thứ tình cảm cao hơn tình bạn.
Mệt mỏi lắm, vất vả lắm. Tôi thật sự muốn “Ngốc” biết cảm giác và suy nghĩ của tôi, thật sự như thế.
ảnh cưới phim trường

Câu chuyện về tình yêu hôn nhân gia đình cực hay

Anh về nhà lúc bóng tối đã vây khắp bốn bề. Thấy anh về, chị hết sức vui mừng, vội vàng bưng trà, rót nước như đón tiếp khách từ phương xa đến, rồi bước ngay vào bếp nấu nướng.
Chị vừa tất bật làm cơm vừa kể lể với chồng những việc xảy ra trong mấy năm qua. Nhưng anh không hề liếc nhìn chị lấy một cái khiến chị ngừng bặt, ngượng ngùng như mình đã làm sai điều gì.
Anh không uống trà do chị bưng lên, không ăn hoa quả chị gọt cho anh. Anh ngồi trên sofa, suy tính làm sao nói cho rõ mọi chuyện. Anh về lần này là để ly hôn với chị.
Anh và chị lớn lên trong cùng một thôn. Khi chạm ngõ, anh không đồng ý vì một bên chân chị có tật. Mẹ anh bảo, nó tốt bụng, chân có hơi tập tễnh nhưng chẳng trở ngại gì đến công việc, vả chăng chỉ có con bé ấy là thích hợp với gia đình mình.
Anh là người hiếu thuận, biết mẹ nói như thế là thực tình nên không có ý kiến gì nữa. Nhưng anh không thích chị, chị biết lòng anh không được thoải mái nên trước mặt anh, chị cũng hơi bị gò bó. Chị một lòng đối xử tốt với anh, dường như chỉ có thế mới bù đắp được cho anh.
Sau khi cưới hai vợ chồng chuyển lên ở phố huyện. Mẹ chị lên thăm con gái, thấy căn phòng hai vợ chồng thuê vừa chật chội vừa cũ kỹ, chẳng khác gì ổ gà bỏ hoang lâu ngày. Anh bảo, không có tiền mua nhà, có ổ gà mà ở đã là tốt lắm rồi. Bà mẹ thương con gái, bỏ ra một số tiền cho chị để hai vợ chồng mua một căn hộ ở phố huyện.
Chị bảo, nhà ở tầng năm giá rẻ, mua ở tầng năm vậy. Số tiền còn thừa nên mua thức ăn bổ dưỡng cho mẹ. Lúc ấy, sức khỏe mẹ anh ngày một suy giảm, bà rất hay váng đầu, bác sĩ bảo, nửa tháng nên truyền dịch cho bà một lần. Mẹ anh chỉ có người con duy nhất là anh nên chị phải lo tất cả mọi việc.
cô dâu mặc váy trắng
Bạn anh rủ anh đi nơi khác làm thuê, bảo tiền kiếm được ở ngoài đó dễ hơn ở phố huyện rất nhiều. Anh xiêu lòng nhưng lại không nỡ bỏ mẹ ở nhà. Chị lúc đó vừa có bầu, suy nghĩ một hồi rồi bảo anh, nếu muốn đi thì cứ đi, ở nhà đã có em. Chị đón mẹ chồng ở dưới quê lên phố huyện ở cùng với mình.
Anh bảo, kiếm được kha khá tiền tôi sẽ về. Chị bảo, kiếm được tiền hay không, anh cứ về là được.
Anh mới đi được mấy tháng, mẹ anh đã ốm liệt giường. Trong thư gửi cho anh, chị bảo anh nên về. Chồng là núi cho vợ nhờ cậy, chị muốn nương tựa vào trái núi đó.
Khi ấy việc làm ăn của anh vừa mới tiến triển, anh viết thư khuyên chị nên cố gắng, anh không thể bỏ việc để về được. Thư sau gửi cho anh, chị không nói việc nhà vất vả gian nan nữa, chỉ nói mọi việc đều ổn để anh yên tâm về phía gia đình mà tập trung làm ăn.
Anh đi một mạch đến 5 năm. Sau 5 năm, anh được bạn cùng thôn báo tin mẹ anh sắp nguy, anh đành thu xếp hành lý trở về nhà. Về đến nhà, anh thấy nhà được thu xếp đâu ra đấy. Mẹ anh quần áo tinh tươm sạch sẽ nằm trên giường. Anh nhớ tới lời mẹ bảo anh ngày trước, rằng chị là cô gái tốt bụng và chịu thương chịu khó...
Chị không hề biết 5 năm qua, công việc làm ăn của anh đã dần dần được mở rộng, anh có công ty riêng của mình và còn có người tình riêng của mình. Người tình của anh đã tốt nghiệp đại học, rất xinh đẹp và duyên dáng.
Người tình nói, cô muốn anh cho cô một danh phận. Anh bảo cô, mẹ mình ốm nặng lắm, anh lấy vợ vốn là một sai lầm, có gì lưu luyến nữa đâu! Thế rồi anh cầm giấy thỏa thuận ly hôn đã viết sẵn về nhà.
Anh trải tờ thỏa thuận ly hôn trước mặt vợ, nói, tôi chỉ cần thằng bé, còn tất cả là phần của cô; ngoài ra tôi còn bù thêm cho cô một khoản tiền lớn nữa. Anh cho rằng mình xử sự như thế là rất có tình và hào phóng. Mặt chị lập tức trắng bệch. Một lúc lâu sau chị mới nức nở nói, em không cần một xu của anh, anh để con cho em là được.
Anh hỏi:
- Vì sao cô cứ nhất định nuôi con?
- Cô có khả năng nuôi dạy nó cho tốt đâu? Tôi mới có thể cho nó học một trường tốt nhất, cho nó sống đầy đủ nhất. 
Chị đáp:
- Em có đủ tình yêu cho nó, như thế chẳng đủ rồi sao?
Đang lúc hai người tranh chấp thì con trai họ chạy về, nói là muốn tới siêu thị mua đồ chơi. Anh cất tờ giấy ly hôn, đưa con xuống lầu đi siêu thị. Con lớn chừng này rồi mà anh chưa hề chăm sóc nó được tẹo nào, vì thế anh chiều theo ý con, mua rất nhiều thứ cho nó.
Khi phải leo cầu thang lên tầng năm, thằng bé kêu mỏi chân, bắt bố cõng. Anh cõng con, leo được hai tầng đã mệt đứt hơi.
Thằng bé hỏi:
- Ba có mệt không?
- Mệt chứ!
- Con đã lớn thành đứa trẻ lớn rồi mà!
Thằng bé áp mặt vào lưng bố, nói:
- Ba ơi, nếu mệt thì ba đếm bậc cầu thang nhé, hễ đếm là ba không thấy mệt nữa đâu!
Anh không nhịn được cười, bảo con:
- Sao con ngốc thế?
- Đếm thì lại mệt hơn ấy chứ?
Thằng bé nói :
- Khi ba vắng nhà, mẹ thường bế con và cõng bà xuống sân phơi nắng. Lúc phơi nắng xong trở lên nhà, mẹ bước lên bậc nào thì đếm bậc ấy. Mẹ bảo đếm thì không thấy mệt nữa. Ấy là mẹ còn đau lưng đấy, chẳng lẽ ba không khỏe bằng mẹ hay sao?
Anh bỗng ngây người rồi trong mắt chợt trào ra cái gì đó long lanh.
ảnh cưới ngoại cảnh

>> XEM THÊM bài viết Truyện Hay tại đây
>> XEM THÊM Studio Chụp Ảnh Cưới Đẹp tại đây
>> XEM THÊM Áo Cưới Đẹp tại đây
Nguồn: Cưới Hỏi Việt Nam

bài liên quan

22/08/20

Những Câu Chuyện Hay Về Tình Yêu Và Cuộc Sống

Những câu chuyện hay về tình yêu và cuộc sống gửi đến các bạn tập hợp những mẫu chuyện ý nghĩa, cách nhìn và bài học rút ra sẽ là điều quý giá cho mỗi chúng ta.

19/08/20

Tuyển Chọn Thơ Vui Cho MC Dẫn Chương Trình Đám Cưới

Tuyển chọn thơ vui cho MC dẫn chương trình đám cưới tổng hợp thơ hay, áp dụng trong nhiều tình huống để tạo nên lễ cưới vui tươi trọn vẹn. Mời các bạn tham khảo!

26/05/20

Câu Nói Hay Về Tình Cảm Vợ Chồng Tổng Hợp Cho Các Cặp Đôi

Câu nói hay về tình cảm vợ chồng tổng hợp những câu nói, câu thơ hay nhất dành cho đôi lứa yêu nhau và đã bước vào đời sống hôn nhân. Hãy cùng chiêm nghiệm nhé!

23/05/20

Những Câu Chuyện Hay Về Tình Yêu Đôi Lứa, Tình Yêu Vợ Chồng

Những câu chuyện hay về tình yêu đôi lứa, tình yêu vợ chồng là góc tâm sự của những ai đã và đang bước vào ngưỡng của của tình yêu, của hôn nhân trong cuộc sống.

15/08/19

Tôi Đã Khóc Khi Thấy Vợ Tags Mình Vào Bài Viết Này

Anh có thể đặt điện thoại xuống và ôm em 1 chút được ko? Ở cạnh anh, anh có ôm em đâu, anh toàn ôm điện thoại thôi.

08/02/18

Những Điều Kiêng Kỵ Cần Lưu Ý Trong Ngày Tết

Người Việt quan niệm, những ngày đầu năm mới nếu gặp nhiều điều tốt thì sẽ may mắn cả năm và ngược lại. Xuất phát từ quan niệm đó nên từ xưa trong dân gian có rất nhiều kiêng kỵ trong năm mới. Dưới đây là 30 điều kiêng kỵ trong ngày tết bạn nên biết và tránh nhé!

close popup

THÀNH CÔNG

Cảm ơn bạn đã đăng ký nhận tin tại Cưới hỏi Việt Nam

close popup

THÀNH CÔNG

Cảm ơn bạn đã đăng ký nhận tin tại Cưới hỏi Việt Nam

close popup

Yêu Cầu Báo Giá

close popup

Xác Nhận Yêu Cầu Báo Giá

Yêu cầu báo giá của bạn đã được gửi thành công đến

Chân thành cảm ơn bạn đã sử dụng dịch vụ của Cưới Hỏi Việt Nam. Thông tin yêu cầu của bạn sẽ được liên hệ tư vấn riêng cho bạn trong thời gian sớm nhất.