Cưới Hỏi Việt NamCưới Hỏi Việt Nam

advertisment
advertisment

Anh Còn Nhớ Kiếp Trước Mình Đã Yêu Ai Không? 13/12/12 • 7669 lượt xem

Tôi biết canh mình nấu đã lại phát huy thần thông của nó. Nhưng làm sao Hàn Tiểu Sanh có thể nhớ kiếp trước mình đã từng si mê một nam nhân, thề có Thiên Thượng rằng lần trước tôi đã không bỏ bất cứ một thứ gì vào canh của Tiểu Sanh. Phải chăng cần một thứ mạnh như ái tình của hai nam nhân mới đủ sức để làm cho chén Canh Mạnh Bà của tôi mất tác dụng?

Tôi biết canh mình nấu đã lại phát huy thần thông của nó. Nhưng làm sao Hàn Tiểu Sanh có thể nhớ kiếp trước mình đã từng si mê một nam nhân, thề có Thiên Thượng rằng lần trước tôi đã không bỏ bất cứ một thứ gì vào canh của Tiểu Sanh. Phải chăng cần một thứ mạnh như ái tình của hai nam nhân mới đủ sức để làm cho chén Canh Mạnh Bà của tôi mất tác dụng?

Anh còn nhớ kiếp trước mình đã yêu ai không?

(Phòng tác từ một truyện cổ của Trung Quốc)

anh con nho kiep truoc minh da yeu ai khong, anh cuoi, nha hang tiec cuoi, anh cuoi dep, tap chi cuoi hoi, album anh cuoi dep
Anh Còn Nhớ Kiếp Trước Mình Đã Yêu Ai Không?


Tôi ở nơi đây đã lâu lắm rồi… Từ thời Đông Hán, chắc khoảng 2000 năm theo cách tính của người dương gian.

Tên tôi là gì ư??? Tôi cũng không còn nhớ lúc sinh thời mình tên là gì. Nhưng từ khi xuống đây, người ta gọi tôi là Mạnh Bà. Đôi khi đứng trên cầu Nại Hà, nhìn ngắm dòng sông Vong Xuyên đang cuồn cuộn chảy, tôi lại nhớ về chuyện xưa…

Khi tôi còn sống, lúc bấy giờ là thời Tây Hán, từ bé tôi đã cảm thấy nhân gian còn nhiều lầm than khổ ải, mà khổ ái lớn nhất của con người chính là đắm chìm vào thất tình lục dục. Tôi chuyên tâm tu học Nho giáo với hy vọng có thể hiểu rõ hơn về bản ngã con người và cũng muốn lánh mình khỏi thất tình lục dục của nhân sinh.

Lớn hơn một chút, từ Nho giáo tôi nghiên cứu sang kinh điển Phật học và nhận ra rằng đó là một kho tàng tri thức vô biên thượng thừa. Đạo học càng ngày càng cuốn hút tôi vào nó đến nỗi tôi quyết tâm dành trọn đời mình cho việc theo học Phật đạo. Từ những kiến thức lãnh hội được của Phật đạo, tôi hiểu được, nếu chỉ đơn phương bản thân mình theo đạo, thì đấy là tự tu, sự diệu kỳ của Phật đạo phải là Phổ Độ chúng sinh, đem tri thức Đại Thừa Phật Pháp tới tận mỗi nhân sinh để con người có thể tu tâm dưỡng tính, hành thiện tích đức.

Tôi bắt đầu cuộc đời truyền đạo của mình từ đấy. Rong ruổi qua nhiều miền đất, gặp gỡ nhiều con người, dùng Phật pháp khuyên mọi người đừng nên sát sanh, ăn chay thanh tịnh. Đến năm ngoài 80 tuổi dương gian, tôi tìm tới Bồng Lai Thiên Sơn và từ giã cõi hồng trần tại nơi đó. Nhưng khi linh hồn vừa rời khỏi thể xác, một luồng sáng chiếu thẳng vào tôi và tôi đã gặp Người, Thiên Thượng.

Thiên Thượng cho biết, Người nhận lệnh của Nguyên Thủy Thiên Tôn sắc phong tôi thành U Minh Thần và bắt đầu đảm đương việc giúp những người chết đầu thai chuyển kiếp. Sở dĩ Nguyên Thủy Thiên Tôn chọn tôi đảm đương công việc này, chỉ vì 10 chữ mà Người nói về tôi: “Quá khứ không truy cầu, tương lai không vọng tưởng”.

Vào thời Đông Hán, sau khi con người ta chết đi và đầu thai chuyển kiếp, người ta vẫn còn nhớ về kiếp trước của mình. Mặc dù không thể nhớ tất cả mọi việc, nhưng thông qua những gì người ta kể lại, thiên cơ một phần nào cũng bị tiết lộ.

Thiên Thượng quyết định để tôi ở lại Điện thứ 10 của Thập điện Diêm La, gọi là Vong Đài hay còn có 1 cái tên khác là Vọng Hương Đài. Khi đã trải qua Cửu điện Diêm la, trả lại những lỗi lầm, tội nghiệt đã gây ra lúc còn sinh thời, những cô hồn ngã quỷ bắt đầu chuẩn bị cho việc đầu thai chuyển thế. Họ được đi trên con đường Hoàng Xuân dẫn tới Vong đài của tôi và họ sẽ được nhìn vào 1 phiến cổ thạch có tên là Tam Sinh Thạch. Trên phiến cổ thạch đó, người ta sẽ nhìn lại được quá khứ, hiện tại và tương lai của mình, để một lần nữa, lần cuối cùng nghiệm lại những lỗi lầm, cảm nhận những hạnh phúc mình đã trả qua trước khi bắt đầu chuyển thế, đầu thai.

Công việc của tôi ư? Tôi nấu canh. Ngày ngày tháng tháng nấu canh, ngàn năm vạn năm nấu canh. Canh tôi nấu có tên gọi là Canh Lãng Quên, nhưng lâu dần người ta gọi nó là Canh Mạnh Bà. Canh tôi nấu từ các thảo mộc của thiên giới và nhân giới, nó có đủ cả 5 vị ngọt, mặn, đắng, chua, cay. Nhưng không phải ai cũng có thể cảm nhận được vị đúng của món canh này.

Có những cô hồn vui vẻ đến gặp tôi, họ nâng chén canh lên và uống ngay không cần suy nghĩ, họ bảo rằng rất mừng khi được đầu thai thoát khỏi kiếp khổ vừa trải qua. Những người này thường thấy canh có vị ngọt.

Có những cô hồn chậm rãi đến gặp tôi, họ đi rất chậm trên con đường Hoàng Xuân, và dừng lại rất lâu trước Tam Sinh Thạch. Họ nói rằng vẫn còn chút tâm nguyện chưa hoàn thành, nên trong lòng chưa bình an để ra đi. Nhưng rồi cũng uống canh của tôi. Những người này thấy canh có vị mặn.

Có những cô hồn vẫy vùng rất dữ tợn, Ngưu Đầu Mã Diện phải kềm chặt ép họ đến trước mặt tôi, rồi tôi phải thi triển pháp thuật để chén canh tự đổ vào miệng họ. Những người này chết oan, hoặc đang tận hưởng sự sung sướng của nhân gian thì tới số chết… họ sẽ thấy canh tôi có vị cay. Và càng vùng vẫy bao nhiêu, thì canh tôi lại càng cay xé lưỡi bấy nhiêu.

Có những cô hồn đi nhanh đến chỗ của tôi, không nói nhiều lời, cầm chén canh của tôi ực 1 cái rồi tiến về Luôn Hồi Xa. Đa phần những người này đã nếm đủ mùi đời, đã nếm đủ vị chua chát của đời và đã sẵn sàng để đón nhận những thử thách của kiếp sau mang đến, thế nên canh tôi có thêm 1 chút vị chua cũng không làm họ nản lòng.

Nhưng những cô hồn làm tôi suy nghĩ nhiều nhất chính là những u hồn uống canh tôi thấy vị đắng. Họ đi rất chậm trên đường Hoàng Xuân, và khi đứng trước Tam Sinh Thạch, u hồn rơi lệ. Những giọt lệ u hồn chưa kịp chạm Hoàng Xuân lộ đã tan thành mây khói. Nhưng họ vẫn đi về phía tôi… Văng vẳng bên tai, tôi còn nghe tiếng thổn thức của những người thân đang kêu tên họ. Những u hồn này uống canh tôi nấu sẽ thấy rất rất đắng. Tôi biết rằng họ còn luyến tiếc chốn hồng trần. Nhưng không hiểu thứ gì làm họ luyến tiếc như vậy, vì thú thật với các bạn, vị đắng của canh tôi nấu là thứ vị khủng khiếp nhất mà các bạn có thể hình dung ra.

Một lần nọ… cả Điện Diêm La lại có việc để người ta chú ý. Diêm Vương đại nhân và Phán Quan Âm Ty đang phán tội 2 u hồn vừa xuống Địa Ngục.

- Lại là một đôi tự hủy thân xác vì tình ái. Tự cổ chí kim, tội tự hủy thân mình là tội nặng thứ 3 trong Ngũ Nghịch sau giết cha, giết mẹ. Thân thể do cha mẹ sinh ra, 9 tháng 10 ngày máu cha hòa huyết mẹ tượng hình con. Công dưỡng dục sinh thành chưa ngày nào đền đáp, vậy mà chỉ vì 1 chữ Ái trong thất tình lục dục mà lại phụ bỏ công ơn sinh thành. Tội này quả khó tha. Phụng mệnh Thiên Thượng và Địa Tạng Vương Bồ Tát, ta phán hai ngươi chịu hình phạt trở thành u hồn và bị giam trong Uổng Tử Thành, vạn năm sau mới được đầu thai chuyển kiếp làm súc sinh để biết quý trọng thân xác con người. Ngưu Đầu Mã Diện, y lệnh chấp pháp.

Ngay lúc đó thì một luồng sáng xuất hiện trong Diêm La Điện, Nguyệt Lão xuất hiện. Nguyệt Lão hối hả chạy lên, thì thầm gì đó vào tai Diêm Vương rồi lại hóa thành làn khói biến mất. Diêm Vương lại thì thầm gì đó vào tai Phán Quan Âm Ty.

- Phụng lệnh Thiên Thượng, xét thấy tiền kiếp của cả hai ngươi có tích nhiều công đức, kiếp này tuổi trẻ vô tri nên gây ra họa sát thân. Lấy công đức kiếp trước bù cho kiếp này, thôi thì Trời rộng đức hiếu sinh, ta để cho 2 ngươi cơ hội đầu thai làm con người 1 lần nữa để chuộc những lỗi lầm mình đã gây nên…

Tôi hỏi Ngưu Đầu Mã Diện vì sao Phán Quan Âm Ty lại thay đổi hình pháp.

- Có gì đâu, là vì đây là lỗi của Nguyệt Lão, thay vì dùng sợi tơ 3 tấc 2 phân làm tơ duyên quấn lấy họ, ông ta lại dùng sợi tơ 8 tấc 2 phân, thử hỏi bà, Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài chết vì nhau cũng chỉ vì sợi tơ 5 tấc 1 phân. Thì với sợi tơ 8 tấc 2 phân, hai đứa này không chết vì nhau mới lạ. Nghe nói bữa đó Nguyệt Lão thi đấu tửu lượng với Hà Tiên Cô và Nam Tào say quá….

Thì ra là thế, vậy chắc chắn chén canh của hai người này sẽ đắng lắm đây. Tôi còn nhớ khi Lương Sơn Bá uống chén canh của tôi, cậu ta đã ngất xỉu vì vị quá đắng của nó. Vậy thử hỏi lần này vị của chén canh còn đắng tới mức nào nữa.

Cuối cùng thì u hồn người thanh niên cũng được giải tới Vong đài của tôi… Giống như những u hồn khác chết vì chữ Ái, anh ta đứng thật lâu trước Tam Sinh Thạch và nước mắt rơi thành mây khói nhiều vô kể. Khi anh ta đứng trước mặt tôi, bỗng dưng tôi muốn hiểu rõ hơn về câu chuyện của họ, thế là dùng Nhiếp Hồn U Thuật để đọc tâm anh ta.

“Hàn Tiểu Sanh và Mễ Nhược Lan yêu nhau, mặc dù chàng là một thư sinh nghèo còn nàng là một tiểu thư danh gia. Cảm phục tài văn thi của Tiểu Sanh mà Nhược Lan yêu chàng say đắm. Nhưng mối duyên không môn đăng hộ đối này làm sao lại được tán thành. Mễ lão gia quyết tâm dùng vũ lực ngăn cản tới cùng, trong khi Mễ phu nhân thì dùng mưu trí. Người ta bảo con ong độc nhất ở đuôi, đàn bà độc nhất ở bụng quả không sai. Mễ phu nhân một mặt khuyên nhủ, cho tiền Tiểu Sanh lên kinh ứng thí, với lời hứa hẹn nếu rạng công danh sẽ cho cả hai nên duyên, một mặt khác lại bảo với Nhược Lan rằng Tiểu Sanh đã thay lòng đổi dạ, nhờ người con gái khác giả làm nhân tình của Tiểu Sanh đi gặp Nhược Lan. Nhẹ dạ và tin lời mẹ, Nhược Lan đau khổ vô cùng, nàng ôm mối tình sầu gầy héo theo thời gian. Ông trời không bạc người có lòng, Tiểu Sanh quả thành tài, đỗ nhất bảng làm trạng nguyên, vinh hoa áo gấm về làng. Thế nhưng ngày chàng tìm gặp Nhược Lan, cũng là lúc cô từ giã hồng trần với một liều thuốc độc. Đau xót trước sự ra đi của người mình yêu, Hàn Tiểu Sanh dùng dao tự vẫn bên cạnh xác của nàng… Thế là kết thúc một chuyện tình đau khổ…”

Hàn Tiểu Sanh… Tôi sẽ nhớ cái tên này…

Tôi lại nấu canh, ngày qua ngày… Vẫn gặp những oan hồn, những cô hồn và những u hồn đi qua mình…

Không biết đã bao lâu rồi nữa… Cho tới 1 ngày, tôi gặp lại 1 người quen. Hàn Tiểu Sanh.

- Hàn Tiểu Sanh, anh còn nhớ Mễ Nhược Lan không???

Tiểu Sanh nhìn tôi, bây giờ đứng trước mặt tôi không phải là một Tiểu Sanh thanh niên, mà là một cụ già ngoài 60 tuổi, nhưng con mắt âm dương vẫn cho tôi nhìn ra được tiền kiếp của những linh hồn qua đây.

- Mễ Nhược Lan??? Là Mễ Nhược Lan nào?

Tôi lại thi triển Nhiếp Hồn U Thuật…

“Hàn Tiểu Sanh kiếp này là Quân Thiên Hạo, một thương gia thành đạt, sống an nhàn, yêu hết mình và cưới một người con gái tên gọi Tình Nhi… Tình Nhi đã ra đi trước Thiên Hạo 3 năm, để lại trong lòng Thiên Hạo 1 nỗi buồn không nguôi…”

- Anh còn nhớ kiếp trước mình đã yêu ai không???

- Tình Nhi, dù là kiếp nào thì tôi cũng chỉ yêu mỗi Tình Nhi mà thôi.

Thì ra là như thế. Thì ra là do chén canh Quên Lãng. Tôi phải mừng vì chén canh của mình thật sự rất công dụng. Dù là một sợi tơ duyên 8 tấc 2 phân quấn lấy họ, nhưng chỉ cần một chén canh thì Hàn Tiểu Sanh đã không còn nhớ Mễ Nhược Lan là ai. Nếu trên đời này có một thứ gọi là Vĩnh cữu, thì chắc chắn Ái Tình không có trong đó.

Nam nhân vốn hay quên? Hay do họ chịu tác dụng của chén canh của tôi quá mạnh, mà khi đầu thai chuyển kiếp, nam nhân vẫn thường dễ quên hơn nữ nhân. Họ dễ dàng quên người mình từng yêu hơn là nữ nhân, phải thế không? Tôi không dám chắc, vì cả cuộc đời của tôi khi còn sống, tôi chưa từng cầm tay 1 nam nhân nào. Thế nên chữ Ái của Thất tình lục dục chưa bao giờ có thể làm tôi suy nghĩ.

Có 1 u hồn của một đạo cô, khi gặp tôi, đã nhìn tôi và hỏi: Hỏi thế gian, tình ái là chi, mà sống chết đời người bi lụy… Đạo cô đó hình như tên là Mạc Sầu thì phải… Lâu rồi tôi cũng không còn nhớ. Chắc hẳn Tình Ái phải là thứ gì đó mạnh mẽ lắm, nhưng sao nó phải thất bại trước chén canh của tôi?

Tôi chợt nảy ra một ý định, đây có thể là làm ngược ý trời, có thể tôi sẽ chịu hình phạt từ Thiên Thượng, nhưng tôi vẫn làm vì tôi muốn biết liệu con người ta có thể vì chữ Ái mà làm đến những chuyện gì. Liệu Ái Tình nào đó có thể mạnh hơn phép thuật của chén canh Quên Lãng không??? Hay 1 kiếp tình chưa đủ sức mạnh?

Trước khi đưa chén canh cho Hàn Tiểu Sanh, tôi thi triển pháp thuật và thêm vào đó 1 giọt Lưu Tình Tửu. Nó sẽ khiến cho Tiểu Sanh quên hết mọi chuyện của tiền kiếp để đầu thai, nhưng duy nhất có mối tình cùng Tịnh Nhi là sẽ không bao giờ quên. Tiểu Sanh sẽ tìm kiếm Tịnh Nhi và chỉ yêu thương cô ta thôi. Tôi muốn biết xem, một mối lương duyên đã trải qua 2 kiếp người có mạnh hơn chén canh của tôi không. Và vì Tịnh Nhi sẽ không nhớ Tiểu Sanh là ai, nên tôi cũng sẽ thấy được rằng liệu với tấm chân tình của mình, Tiểu Sanh có lay động được Tịnh Nhi hay không.

Tiểu Sanh vào Luân Hồi Xa…

Ngày tháng lại trôi qua… Tôi vẫn nấu canh ở Vong Đài… Vẫn đôi khi chờ đợi để gặp lại Hàn Tiểu Sanh, xem xem mối lương duyên hai kiếp của họ sẽ về đâu…



Thập Điện Diêm La lần này lại xảy ra chuyện, nghe nói là chuyện lớn hơn cả lần trước vì đích thân Thiên Thượng đến Diêm La Điện.

Tôi nhìn vào bên trong, trong Điện là hai u hồn đang quỳ nghe phán quyết… là Hàn Tiểu Sanh, còn người kia… người kia tiền kiếp là Tịnh Nhi, nhưng kiếp này lại là… Mục Hạ Tường, là một nam nhân.

- Hai u hồn kia nghe phán quyết. Vũ trụ sơ khai sinh ra vạn vật đều thuận theo Lưỡng Nghi, có âm có dương. Âm dương điều hòa, bù khuyết cho nhau, kết hợp với nhau thì vạn vật mới được đảm bảo sinh sôi phát triển. Hai ngươi thân là nam nhân, là biểu tượng của dương tính, hà cớ gì lại đem tâm si mê nhau, quyến luyến ái tình để rồi đi ngược tự nhiên, làm trái ý trời mà rước họa vào thân. Ngay khi còn bé hai ngươi đã sớm sa vào ái tình, ta vốn đã muốn sai Thiên Lôi giáng búa bắt hồn hai ngươi chịu tội, nhưng hài nhi chưa qua lứa tuổi 18 vẫn còn được sự bảo dưỡng của Ân Thập Nương trong Thập Nhị Mẹ Sanh, Thập Tam Cha Độ và nhất là sự bảo dưỡng của Thiên Hậu Thánh Mẫu nên ta không làm được. Nên tận hôm nay mới bắt hồn hai ngươi về trị tội. Tội hai ngươi đáng phải giam cầm suốt vạn kiếp trong Uổng Tử Thành chịu hình phạt vạn kiếm xuyên tâm… Và mỗi ngày phải trải qua ngàn lần nỗi đau lớn nhất khi còn sống.

- Thưa Thiên thượng… tôi muốn được nói. – Hàn Tiểu Sanh bất ngờ lên tiếng. Cả điện Diêm La trố mắt nhìn anh ta, vì trước đây, u hồn khi quỳ trước Diêm La điện nghe phán quyết, không ai dám lên tiếng dù chỉ 1 lời.

- To gan… Ai cho ngươi dám lên tiếng ở chốn này. – Diêm Vương vội lên tiếng nạt.

- Cứ để cho hắn nói… - Thiên Thượng nhíu mày nhìn Hàn Tiểu Sanh rồi chấp thuận.

- Tội dân xin được hỏi Người. Ái Tình có chi là sai? Nam nhân si mê luyến ái nhau có chi là sai? Mỗi ngày trên dương gian, có biết bao ngàn người chết vì chiến tranh, vì thiên tai, vì địa họa. Vì sao Người không ngăn chặn những điều ấy, mà lại ngăn chặn 2 nam nhân nhỏ bé giữa cõi trần này đến với nhau?

Lúc này, Tịnh Nhi, bấy giờ là Mục Hạ Tường cũng run run lên tiếng…

- Ban đầu khi đón nhận tình cảm của Tâm huynh (Kiếp này Hàn Tiểu Sanh gọi là Lưu Tâm), con… rất bối rối và không chấp nhận được. Vì con hiểu chúng con là thân nam nhi, đến với nhau sẽ bị người đời chê cười, khinh bỉ… Nhưng… Tâm huynh vẫn đến với con, vẫn dành cho con những chân tình cao quý nhất… Rồi từ từ, trong lòng con có những cảm giác khác lạ với Tâm huynh… con cảm thấy dường như mình và Tâm huynh đã quen nhau từ khi nào… có thể là kiếp trước… hay nhiều kiếp trước nữa… và cảm giác đó nói rằng con nên đến với Tâm huynh.

- Thiên thượng. – Hàn Tiểu Sanh (Lưu Tâm) tiếp lời – Dù cho Người có dành hình phạt nào cho chúng con, chúng con cũng cam tâm xin nhận, nhưng chỉ mong người đừng chia cách đôi con.

Tiểu Sanh nắm lấy tay Hạ Tường.

- Dương gian con người ta vẫn kết hợp âm dương, nam nhân và nữ nhân vẫn ma mị lôi cuốn lẫn nhau. Những nam nhân si mê nhau như chúng con chỉ là thiểu số, tin rằng không ảnh hưởng đến tồn vong của nhân loại. Người có thể xử tội chúng con, nhưng xin Người hãy rộng tâm tha thứ cho những người như con nếu như còn gặp phải.

Đến lúc này, tôi biết mình không thể im lặng được nữa. Là do không tìm hiểu kỹ để biết rằng Tịnh Nhi kiếp này đã đầu thai thành nam nhân, nên mới để cớ sự xảy ra.

- Thưa Thiên Thượng, là tội của hạ thần…

Tôi bước xuống điện, quỳ xuống và nhanh chóng kể lại cho Thiên Thượng nghe những gì mình đã làm với Hàn Tiểu Sanh và nguyên cớ của việc này.

- … tất cả là do tội thần chỉ vì chút hồ đồ mà gây ra đại họa. Xin Thiên Thượng định tội hạ thần mà xử nhẹ cho hai u hồn kia.

- Ngươi… - Cả Diêm La Điện rung lên vì sự tức giận của Thiên Thượng. – Vì ngươi mà gây ra sự hàm oan cho cả hai u hồn kia… Ta vốn đã muốn đưa ngươi lên Thiên Giới thành Cửu Mệnh Tiên để lo hồn phách cho những người được vào Thiên Giới, nhưng không ngờ ngươi lại gây ra chuyện như vầy. Ta phạt ngươi tiếp tục ở lại Vong Đài nấu canh Lãng Quên cho tới khi nào phiến Tam Sinh Thạch mòn nứt thì thôi. Và bổng lộc của ngươi trong 10 vạn năm tới sẽ không được hưởng.

- Tội thần tạ ơn Thiên Thượng đã xử nhẹ tội… - Tôi biết Tam Sinh Thạch là một mảnh của hòn đá năm xưa Nữ Oa dùng để vá trời, nếu Tam Sinh Thạch nứt, thì chắc đó là lúc của vũ trụ này diệt vong…

- Còn hai u hồn kia. Ta là người sai biết nhận, lỗi do hạ thần của ta gây nên và ta sẽ là người gánh vác. Ta sẽ để hai ngươi kiếp sau đầu thai vào gia đình trâm anh thế phiệt, cả đời hưởng vinh quang phú quý, sống thọ thất thập cổ lai hi. U hồn tên Hạ Tường kia, ngươi có muốn kiếp sau khôi phục thân nữ nhi cho mình không?

- Cảm ơn Thiên Thượng ban ân… Nhưng con yêu thương người đứng đây thực tâm mình, chúng con đến với nhau bằng cái tâm, hình thức bên ngoài là điều không quan trọng. Thân thể sẽ về với cát bụi, nhưng tình yêu sẽ còn mãi…



Tôi gặp lại Tiểu Sanh và Hạ Tường tại Vong Đài, đưa chén canh cho cả hai. Họ vẫn nắm tay nhau không rời. Trước khi đưa chén canh của tôi lên miệng uống, họ nhìn nhau cười, rồi từ khóe mắt Tiểu Sanh, một giọt lệ rơi xuống. Kỳ lạ thay, giọt lệ không hóa thành mây khói mà rơi xuống chân tôi. Mặc dù con đường Hoàng Xuân nghe tên rất đẹp, nhưng giống như những con đường dưới Âm Phủ này, thực chất nó chỉ có đất đen và sỏi gạch, không loại hoa cỏ nào có thể mọc trên đó. Nhưng nay, nơi giọt lệ của Tiểu Sanh rơi xuống, một đóa hoa nhỏ màu trắng, tỏa ánh sáng dìu dịu như ánh trăng lại xuất hiện. Về sau này, tôi vẫn giữ nó bên mình, gọi nó là hoa Tiểu Sanh để nhớ về sai lầm mình đã gây ra…

Họ uống canh rồi vào Luân Hồi Xa chuyển thế… Trên chén Hạ Tường còn một chút canh sót lại, đưa tay nếm thử… Nó đắng tới mức dù là thần, nhưng tôi cũng muốn hồn siêu phách lạc… Vậy mà họ vẫn tươi cười nhìn nhau và uống cạn chén như thể đấy là giao bôi tửu …



Thời gian sau đó, tôi gặp lại Tiểu Sanh khi cậu ta đi đầu thai vào kiếp khác.

- Anh còn nhớ kiếp trước mình đã yêu ai không?

- Kiếp trước…. là một nam nhân…

- Anh còn nhớ Hạ Tường là ai không???

Nhìn vào đôi mắt vô hồn của Tiểu Sanh, tôi biết canh mình nấu đã lại phát huy thần thông của nó. Nhưng làm sao Hàn Tiểu Sanh có thể nhớ kiếp trước mình đã từng si mê một nam nhân, thề có Thiên Thượng rằng lần trước tôi đã không bỏ bất cứ một thứ gì vào canh của Tiểu Sanh. Phải chăng cần một thứ mạnh như ái tình của hai nam nhân mới đủ sức để làm cho chén Canh Mạnh Bà của tôi mất tác dụng?

Sau này những nam nhân thích nam nhân xuất hiện nhiều hơn. Nhưng Thiên Thượng không còn trách tội họ nữa… Nghe nói những lời nói của Tiểu Sanh và Hạ Tường cũng có ít nhiều tác động đến Người, âu cũng là một điều đáng mừng cho nhân giới. Nhân sinh đã lắm khổ ải, thôi thì cứ để cho những người yêu nhau được đến với nhau…



Nếu một ngày gặp tôi ở Vong Đài, bạn muốn chén canh bạn uống có vị gì???
Và hi vọng có người nào đó sẽ thấy chén canh của tôi thật đắng vì bạn…

Tôi vẫn nấu canh nơi Vong Đài,
Lẳng lặng soi bóng xuống Vong Xuyên…
Món canh Mạnh bà, canh Quên Lãng
Mặn ngọt chua cay, đắng vị đời…

- - - - - - - - -
Xem thêm:
Con Đĩ
Truyện Cồ Tích Dành Cho Em
Phải! Tôi Là Điếm Đấy! Thì sao?
- - - - - - - - -
Tác giả: Jade
Nguồn: sưu tầm
- - - - - - - - -

bài liên quan

close popup

THÀNH CÔNG

Cảm ơn bạn đã đăng ký nhận tin tại Cưới hỏi Việt Nam

close popup

THÀNH CÔNG

Cảm ơn bạn đã đăng ký nhận tin tại Cưới hỏi Việt Nam

close popup

Yêu Cầu Báo Giá

Trung Tâm Hội Nghị Tiệc Cưới Merperle Crystal Palace

close popup

Xác Nhận Yêu Cầu Báo Giá

Yêu cầu báo giá của bạn đã được gửi thành công đến

Chân thành cảm ơn bạn đã sử dụng dịch vụ của Cưới Hỏi Việt Nam. Thông tin yêu cầu của bạn sẽ được liên hệ tư vấn riêng cho bạn trong thời gian sớm nhất.