Cưới Hỏi Việt NamCưới Hỏi Việt Nam

advertisment
advertisment

Vợ Ơi Anh Biết Lỗi Rồi - Chương 19 - 20 06/12/12 • 5342 lượt xem

Thanh Mai bé nhỏ đang nằm gọn trong vòng tay tôi. Cái ấm áp truyền đi khắp cơ thể. Tôi siết chặt cô bé vào lòng, để mái đầu cô bé tựa lên bờ ngực với trái tim đang đập mạnh mẽ của tôi. Và trong tiếng gió vang lên lời thì thầm: “Chú yêu cháu mất rồi!”

Thanh Mai bé nhỏ đang nằm gọn trong vòng tay tôi. Cái ấm áp truyền đi khắp cơ thể. Tôi siết chặt cô bé vào lòng, để mái đầu cô bé tựa lên bờ ngực với trái tim đang đập mạnh mẽ của tôi. Và trong tiếng gió vang lên lời thì thầm: “Chú yêu cháu mất rồi!”

VỢ ƠI ANH BIẾT LỖI RỒI

- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -
Vợ Ơi Anh Biết Lỗi Rồi - Chương 17 - 18

Chương 19: Chú yêu cháu mất rồi!

Một tuần nay tôi ko liên lạc với Thanh Trúc và cả cô bé Thanh Mai nữa. Chuyện giữa tôi và Thanh Trúc mẹ tôi vẫn chưa hay biết. Tôi sợ nếu nói ra bà chắc sẽ buồn lắm, dù sao thì Thanh Trúc cũng là mẫu con dâu lý tưởng của mẹ tôi mà. Mấy ngày này tôi vẫn đến công ty bình thường nhưng trong lòng luôn mang tâm trạng buồn dù tôi ko hề để nó ảnh hưởng tới việc ở công ty.

Tôi nằm trên giường, trong lòng tôi nỗi buồn lại dâng trào. Tôi buồn vì chuyện giữa tôi và Thanh Trúc cũng nhiều nhưng nỗi buồn lo cho Thanh Mai còn nhiều hơn. Từ hôm đó tôi ko liên lạc cho cô bé mặc dù rất lo cho cô bé. Thanh Mai đã vì tôi, vì đứng ra lên tiếng cho tôi mà bị ăn một cái tát như giáng trời của chị. Đã bao lần tôi mở điện thoại nhưng lần nào cũng vậy, tôi ko đủ can đảm để bấm số cho cô bé. Tôi sợ một cái gì đó vô hình lắm mà tôi cũng ko biết rõ. Tôi sợ sẽ làm cho tình cảm của cô bé và chị thêm bất ổn, tôi sợ sự thương hại hay cái cười cho một kẻ thật bại như tôi, và tôi sợ… gặp rồi tôi ko biết phải nói gì với cô bé nữa. Nhưng trong suốt một tuần nay, tôi luôn nhớ tới cô bé, nhớ nhiều lắm. Nhớ ánh mắt sáng long lanh mỗi khi cô bé cười, nhớ giọng nói lanh lảnh của cô bé, nhớ cái cách kể chuyện cười đầy khôi hài của cô bé. Tôi nhớ lắm! Nhớ lắm!

vo oi anh biet loi roi, truyen ngan tinh yeu lang man, truyen tinh yeu, truyen tinh lang man, cuoihoivietnam, anh cuoi, nha hang tiec cuoi
Vợ Ơi Anh Biết Lỗi Rồi | ảnh: minh hoạ
Và nỗi nhớ đã vượt lên trên cả nỗi buồn, và sự sợ hãi lo âu, tôi mở máy gọi cho cô bé. Có tiếng nhạc chờ nhưng cô bé ko nhấc máy, tôi quyết định gửi tin nhắn.
- “Thanh Mai, chú biết là cháu có cầm máy, chú lo cho cháu lắm! Hãy nhắn lại cho chú đi!”

Tới tận 30 phút sau tôi mới nhận đc tin nhắn trả lời của Thanh Mai.
- “Cháu ko sao đâu! Người đáng lo lúc này là chú mới phải!”
-“ Ko, chú cũng ko sao! Chú chỉ hơi buồn một chút nhưng chú lo cho cháu nhiều hơn! Chú muốn gặp cháu, ngay bây giờ đc ko Thanh Mai!”

Đồng hồ đã điểm hơn 9 rưỡi tối, tôi và Thanh Mai ko đến quán “Khoảng Lặng” như mọi khi mà chúng tôi đi bộ trên con đường cách nhà cô bé ko xa. Cả hai chúng tôi im lặng đi bên nhau, chẳng ai nói một lời nào. Cái lặng im như giết chết tất cả. Nhìn cái dáng nhỏ bé, trầm tư ko nói gì của Thanh Mai, tôi ko thể kìm lòng. Tôi đưa tay nắm lấy tay cô bé. Cô bé chợt đứng khựng lại, nhìn tôi. Tôi mặc kệ, tôi vẫn cứ siết chặt lấy bàn tay mềm mại, ấm áp của cô bé và kéo cô bé bước đi. Thanh Mai im lặng bước đi bên tôi. Một lần nữa tôi ko thể kìm nỗi lòng mình, tôi nhớ cô bé nhiều lắm, lúc này tôi mới nhận ra cô bé quan trọng với tôi nhường nào. Tôi muốn ôm ghì cô bé vào lòng, tôi muốn lấp đầy những khoảng trống cô đơn và nhớ mong trong lòng tôi, tôi muốn đc cô bé sưởi ấm cho lòng mình, tôi muốn trao yêu thương cho cô bé! Tôi muốn và tôi muốn.

Thanh Mai bé nhỏ đang nằm gọn trong vòng tay tôi. Cái ấm áp truyền đi khắp cơ thể. Tôi siết chặt cô bé vào lòng, để mái đầu cô bé tựa lên bờ ngực với trái tim đang đập mạnh mẽ của tôi. Và trong tiếng gió vang lên lời thì thầm: “Chú yêu cháu mất rồi!”

- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

Chương 20: Khi người ta yêu!

Bây giờ cuộc sống tôi đã có phần bị xáo trộn. Tôi ko còn là Lâm công việc nữa mà là Lâm đang yêu và đang được yêu, dù tình yêu đó vẫn đc giấu kín, cả hai phía gia đình tôi và gia đình Thanh Mai đều ko hay biết. Từ lúc nào tôi bỗng thấy sao thời gian trôi chậm thế, để đợi đến 10h tối tôi cứ phải đếm từng phút từng giây. 10h mới là lúc tôi đc “hoạt động tình báo” với tình yêu của tôi.

-“Em yêu của anh đã nằm ôm gối chưa?”
- “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện giờ đang chìm vào giấc ngủ say với bạch mã hoàng tử rồi!”
- “Chết thật, ngủ cái là đã mơ tới anh rồi à!”
- “Anh mà là bạch mã hoàng tử của em sao? Chả giống tẹo nào! BM của em đẹp trai, trẻ tuổi, tài cao. Còn anh thì rõ già!”
- “Anh già thì mặc anh già – Anh chưa có vợ vẫn là trai tân!”
- “Trai tân thì mặc trai tân – Anh 30 tuổi cũng gần ê (ế) rồi!”
- “Anh mà ế anh cũng ko cho em lấy ai đâu! Vì em là của anh mà!”
- “Ai thèm là của anh hả? Chỉ có anh là của em, còn em là của riêng em thôi!....”
-“….”

Chúng tôi hoạt động tình báo như thế đó, có lẽ với người ngoài thì nghĩ chúng tôi thật dở hơi, nói toàn chuyện linh tinh, nhưng khi yêu là thế đó. Nếu ko tin, bạn thử ngẫm lại hoặc ít ra thì thử yêu đi khác biết!

- “Anh ơi em buồn ngủ!”
- “Chán thế, nhưng thôi, muộn rồi, em ngủ đi mai còn đi học! Chúc tình yêu của anh ngủ ngon!”
- “Em ko ngủ đc, anh hát ru em ngủ đi!”
Lần nào cũng vậy, cô ấy thích nghe tôi hát ru ngủ lắm. Nũng nịu thế thôi chứ tôi cá là nhắm mắt cái là cô ấy ngủ tít tới tận sáng, súng nổ bên tai cũng ko biết!

Và thế là tôi lại phải một mình ngồi trên bàn làm việc, mở cái cuống họng và cất lên cái giọng hát vốn dở ẹc của tôi. Thật kì lạ, hát cho người mình yêu có khác, tôi hát hay và truyền cảm lắm! Sức mạnh của tình yêu lớn thật!

- “Bé ơi, ngủ đi, đêm đã khuya rồi
Để những giấc mơ còn mãi bên em
Bé ơi ngủ ngoan, trong tiếng ru hời
Tình - yêu - của - anh cùng bay vào giấc mơ
À ơi, à ơi, à à ơi….
Chúc bé ngủ ngon!...”

Tôi quay trở lại với những chồng giấy tờ, kế hoạch và những bản hợp đồng. Nhưng lúc này tôi biết, đang có một cô bé nằm ôm gối và chìm vào giấc ngủ với đôi môi đang mỉm cười. Cả cô bé và tôi đều đang yêu!

- - - - - - - - -
Xem thêm:
Vợ Ơi Anh Biết Lỗi Rồi - Chương 21 - 22
- - - - - - - - -
www.cuoihoivietnam.com
Bảo trợ thông tin: www.milanophoto.com
Nguồn: sưu tầm
- Tác giả: Nguyễn Bích Hồng
- Sinh năm: 1992 (Thế hệ 9x)
- Bút danh: Caycodai
- - - - - - - - -

bài liên quan

close popup

THÀNH CÔNG

Cảm ơn bạn đã đăng ký nhận tin tại Cưới hỏi Việt Nam

close popup

THÀNH CÔNG

Cảm ơn bạn đã đăng ký nhận tin tại Cưới hỏi Việt Nam

close popup

Yêu Cầu Báo Giá

Trung Tâm Hội Nghị Tiệc Cưới Merperle Crystal Palace

close popup

Xác Nhận Yêu Cầu Báo Giá

Yêu cầu báo giá của bạn đã được gửi thành công đến

Chân thành cảm ơn bạn đã sử dụng dịch vụ của Cưới Hỏi Việt Nam. Thông tin yêu cầu của bạn sẽ được liên hệ tư vấn riêng cho bạn trong thời gian sớm nhất.