51 người đang xem bài này

Tuyệt Chiêu Giữ ChồngTuyệt Chiêu Giữ Chồng

Google+

Xin Lỗi Em Chỉ Là Con Đĩ - Chương 13 - 14

08/12/12

Xin Lỗi Em Chỉ Là Con Đĩ

- - - - - - - - - -
Xin Lỗi Em Chỉ Là Con Đĩ - Chương 11 - 12

Chương 13 – Xin Lỗi Em Chỉ Là Con Đĩ

Chúng ta cưới nhau đi

Hạ Âu có vẻ như sống không đến nỗi nào, béo lên một chút so với ngày trước, nhưng rất thon thả.

Cô ấy cười với tôi và nói:
- Hi!
Tôi vẫn trong cơn kinh ngạc vui mừng trong giây phút gặp gỡ, không kịp phản ứng.
- Hi! Xin chào! Cô là bạn của anh Bân à? Tôi tên là Tiểu Mãn!
Tiểu Mãn rất tự nhiên, chào hỏi trước. Khuỷu tay huých tôi - Người ta chào anh kìa, ngốc!
Tôi định thần, vội đáp lại, chắc hẳn lúc đó trông tôi rất thảm hại. Về nhà, Tiểu Mãn có nhận xét, trông tôi lúc đó như một anh nông dân quê mùa phải đứng trước mặt người quyền cao chức trọng.
- Hi, Hạ Âu! - Rồi chẳng còn biết nói gì, chỉ nhìn Hạ Âu chằm chằm, cũng quên không buông tay cô bạn gái Tiểu Mãn ra.
Phút giây gặp gỡ quá đột ngột, cũng chả nói được cái gì, Hạ Âu bảo, cô có việc phải đi, thậm chí không để lại số điện thoại cũng không nói xem giờ đây cô sống ra sao.


Xin Lỗi Em Chỉ Là Con Đĩ  | ảnh: minh hoạ
Xem sắc mặt tươi sáng của Hạ Âu, có thể nghĩ chí ít, người đàn ông (những người đàn ông) của cô ấy đã không tệ bạc với cô.
Tôi nhìn theo Hạ Âu cho đến góc khuất. Mươi giây sau, một chiếc Audi chạy lướt qua tôi, ngồi bên cạnh người lái là một phụ nữ áo hai dây màu đỏ, tôi không kịp nhìn mặt. Xe đã lướt đi rồi.
- Ôi trời, bạn anh có vẻ hoành tráng quá nhỉ, giới thiệu cho em làm quen với! - Tiểu Mãn thật thà nói.
- Cô ta chỉ là một con đĩ! - Tôi đáp.
Tiễu Mãn chép miệng tiếc rẻ một cách bộc tuệch, rồi chỉ ba phút sau, cô quên béng chuyện này.
Cô kéo tay tôi dạo khắp phố. Nhưng trái tim tôi không còn ở trong ngực tôi nữa, tôi đi bên cô, không buồn tỏ ra chán nản mệt mỏi để cô ngưng công cuộc shopping. Trong tâm trí tôi chỉ còn lại một mình Hạ Âu.
Hạ Âu giờ đang ngồi trong chiếc xe của thằng đàn ông bao cô, hoặc có thể đang ngồi trong lòng gã. Cô ngồi chỗ nào thì cũng có liên quan gì đến tôi đâu, thế nhưng vì sao trái tim tôi đau đến thế này?
Tôi vẫn nghĩ Hạ Âu đã rời bỏ thành phố này, nên ban nãy, khi gặp mặt tôi suýt ngất. Từ trong sâu thẳm bản năng, tôi chỉ muốn đi theo bao bọc cô yêu thương cô, như một trách nhiệm từ ngay trong những mạch máu đang chảy trong tôi, nhưng cô đã đi mà không nói năng gì.
Thậm chí kiêu căng lướt qua tôi trong chiếc xe của thằng đàn ông nào đó đang bao cô. Thậm chí không nhìn tôi.
Những nỗi xúc động biến thành giận dữ.
Tôi bắt đầu lo lắng buồn bực một cách kỳ lạ, bực bội và nhẫn nại để Tiểu Mãn kéo tay tôi đi như một phu đang kéo thuyền, một cửa hàng rồi lại một cửa hàng, tôi nghĩ phải tôi đang ở trong một mê cung, dường như nơi ta bước không hề tới, và ta sẽ cứ mãi quay về nơi ban đầu.
Đúng lúc sự nhẫn nại của tôi đến điểm tận cùng, thì phía trước những tiếng kêu thất thanh:
- Ối trời ơi, giết người, cứu với, có người bị giết! - Giọng một phụ nữ.
Tôi chưa kịp hiểu ra việc gì, thì thấy những người phía trước dạt hết sang bên phải, rồi có một người lao thẳng vào tôi, một giây trước khi đâm vào tôi, tôi theo tiềm thức kéo Tiểu Mãn về phía mình.
Người đàn ông kia lao thẳng vào mặt tôi. Tôi bị đập mạnh tới mức bị đẩy lùi vài bước mới đứng vững, người đàn ông kia ngã sấp trên mặt đất. Tôi còn chưa kịp hỏi vì sao, ông ta đã bò dậy chạy tiếp.
Rồi phía trước mặt có tiếng phụ nữ gào khóc, gào lên với âm độ kinh người.
Tiểu Mãn hiếu kỳ không ai bằng, mặc kệ tôi phản đối cô đã xông lên đi xem đám đông. Mọi người đang lập tức vây kín quanh kẻ bị đâm và người đi đường đang gào khóc kia.
Tâm trạng nặng nề ấm ức trong lòng tôi không biết trút vào ai, nghĩ sao hôm nay xúi quá. Mũi ngứa quá, cảm thấy có cái gì bắt đầu bò ra.
Ái chà, mũi tôi từ nhỏ rất khó ưa, động gì vào là chảy máu mũi. Khăn giấy để trong ví Tiểu Mãn, cô giờ đang bị nhồi trong biển người hiếu kỳ kia đâu mất. Tôi nhếch nhác dùng tay bịt mũi, lần mò về phía toa-lét của cửa hiệu thời trang.
- Anh lấy khăn giấy không?
Tiếng nói quen thuộc từ sau lưng, tôi vội vã quay đầu nhìn, thấy đôi mắt lặng lẽ của Hạ Âu. Không chờ tôi đáp, cô giữ mảnh khăn trên tay bịt vào mũi cho tôi, rồi đưa tôi một gói giấy. Rồi cô đi.
Tôi cảm giác đó là một ảo ảnh. Nhưng mùi hương ở lại là quen, và trên tay tôi đích thực có một gói khăn giấy.
Nửa tiếng sau, Tiểu Mãn gọi di động hỏi anh đang ở đâu, tôi bảo đang ở trong cửa hàng chờ cô. Và cô lại nhảy nhót tới, thấy vết máu trên mặt tôi, cứ tự trách móc mãi.
- Về nhà! - Tôi chỉ có thể nói một câu đó.
- Được thôi, bảo anh đi xem mà anh chẳng chịu đi xem gì cả. Anh không biết à, thằng kia thảm lắm... Vợ nó đáng thương ghê! - Tiểu Mãn liến thoắng.
Tôi nhíu mày cố không trách móc gì cô.
"Thằng kia" nào thảm bằng tôi?
Hôm đó là thứ Hai. Trưa thứ Tư, tôi nhận được điện thoại của Hạ Âu, cô không vòng vo gì hỏi tôi:
- Hà Niệm Bân, anh sẽ mang em đi chứ?
Tôi nếu không nghe nhầm thì còn cảm thấy trong giọng ấy chút hồi hộp.
- Em bảo gì? Em đang ở đâu thế?
- Anh đừng hỏi nhiều - Lại cái câu tôi sợ nhất và không thích nghe nhất của cô "Anh đừng hỏi nhiều". Tôi lập tức không hào hứng.
- Anh hãy mang em đi, chúng mình làm đám cưới!
Tôi giận dữ. Cô em ơi, mỗi lần cô không vui cô lôi từ đâu ra những đàn ông chả ra gì, không chịu tòng lương, giờ thèm cưới là tôi phải cưới? Tôi còn cuộc đời của riêng tôi không, và còn gì để tin vào cô?
- Thế người đàn ông kia không cần cô nữa sao? - Tôi hỏi lạnh lùng.
Đầu dây kia im lặng vài phút, tôi nghe thấy một giọng nói yếu ớt:
- Thế anh có còn muốn cưới em nữa không?
Tôi có thể tưởng tượng cái cách cô cắn chặt môi dưới, có lẽ cô đã cắn môi đến mức trắng bệch ra.
- Hạ Âu, em không còn là trẻ con nữa, em không thể làm gì em thích mà không nghĩ về kết quả. Ngày trước, chính là em đã rời bỏ anh! - Tôi nói một cách trấn tĩnh hơn song nghiêm trang. Tôi tưởng, sau một năm và một lần gặp lại ngẫu nhiên, nào thể quay về quá khứ chỉ với một cuộc gọi điện thoại.
- Em chỉ muốn biết, anh sẽ cưới em chứ? Sẽ mang em đi khỏi nơi này chứ? - Giọng cô âu lo.
- Em hãy nói vì sao đi, hãy nói lý do.
- Em muốn làm vợ anh!
Tôi nghĩ Hạ Âu đang kể một câu chuyện cười không hề hài hước. Tôi bỗng dưng cảm thấy rõ ràng rằng Hạ Âu quá ngẫu hứng quá thiếu trách nhiệm. Tôi giống như con chó, cô ngoắc thì đến cô vẫy thì phải đi, một con chó đực.
Nhưng tôi cũng không thể giấu trái tim tôi vẫn đang bị cô điều khiển. Rằng suốt hai năm qua, tôi chỉ toàn sống trong thế giới của Hạ Âu.
Tôi sắp mềm lòng, tôi sắp hỏi em đang ở đâu đấy, tôi muốn nhìn thấy Hạ Âu, tôi không thể để tuột cơ hội có cô trong đời.
Đột nhiên tôi nhìn thấy hộp cơm trên bàn làm việc của tôi, trong hộp là bữa trưa chung của tôi và cô bạn gái dễ thương. Tôi nhớ đến tay cô tối qua xào rau bị mỡ bắn vào phồng rộp, cô giả vờ tội nghiệp làm tôi thương xót, cô nũng nịu bắt tôi theo dỗ dành, cô bướng bỉnh khiến tôi không thể không hôn. Những lúc đó, người con gái ở bên tôi đã cho tôi bao hạnh phúc, và xưa nay, Tiểu Mãn chưa từng làm một việc gì không nên không phải với tôi.
Và khi cùng nhau, cô ấy là trinh nữ.
- Anh... anh... đã có một cuộc sống mới!
Thật đau xót, nhưng tôi vẫn phải nói.
- Nếu vậy, nếu em có 96.500 tệ, anh có cưới em không?
Tôi nghĩ Hạ Âu không làm sao hiểu được bản chất của vấn đề.
- Không em ạ. Em cho anh một triệu, anh cũng không thể.
- Trời ơi... - Cô ấy đau đớn, nhưng tôi thì cũng đớn đau chứ khác gì?
- Như thế, anh liệu có thể nói với em, nói rằng… vì sao anh không thể?
- Xin lỗi, vì em chỉ là một con đĩ!
- Em xin lỗi!
Hai giây sau, điện thoại ngắt.
Tôi hiểu rằng tôi và cô ấy đã mãi mãi không còn bao giờ có thể. Tôi vứt hộp cơm xào lẫn lộn rau vào sọt rác, rồi khóa trái toa-let, tôi ngồi im trong toa-let khóc nức nở.
Đêm, rã rời về nhà, cô bạn gái nhí nhảnh lập tức bám dính lấy cổ tôi và bảo: - Bân Bân, chúng ta cưới nhau đi!

- - - - - - - - - -
Chương 14 - Xin Lỗi Em Chỉ Là Con Đĩ

Bến đỗ

Tôi tá hỏa, sao có nội một ngày mà hai người con gái nói cùng một câu nhỉ?
Tôi cất giọng mệt mỏi bất cần:
- Sao em lại nghĩ đến chuyện cưới?
Vì trước đây chưa bao giờ cô đề cập đến chuyện này, cô bảo cô còn trẻ, chưa chơi thỏa chí, hôn nhân sẽ hủy diệt cô. Nhưng vì sao cô biến đổi quá nhanh? Lẽ nào cô... đã gặp Hạ Âu?
Nghĩ đến khả năng này, chạy khắp lưng tôi một luồng lạnh.
- Hì hì, người ta vừa xem trên ti vi thấy cô dâu mặc váy cưới đẹp tuyệt trần!
- Ôi trời, hôm nay anh mệt lắm, em đừng quấy rầy anh nữa nào! - Tôi bất đắc dĩ đẩy cô ấy ra, vứt người vào sô-pha, nặng nề ngập mình trong đó, nhắm nghiền mắt, cố để không nghĩ tới bất cứ thứ gì.
- Sao? Anh vừa nghe đến cưới xin đã mệt mỏi rồi à? - Cô giận dữ, sán đến ôm cổ tôi hỏi.
- Đâu có, hôm nay anh làm việc mệt lắm.
- Thế á? Chồng ơi để vợ đấm lưng cho nào!
Đôi tay cô lại lập tức trở nên bận rộn. Mà có vẻ bận bịu vô chừng.
Tôi đặt tay lên đôi chân quỳ trên nệm sô-pha của cô, mềm rượi, đầy đặn.
- Đấm lưng cho chồng nào, chồng ơi chồng vất vả quá, để vợ hát bài ca ngợi chồng nào. Chồng ơi anh là trời, chồng của em ơi, lớn nhất là chồng, chồng thật là tốt quá! Nào chồng, anh đoán xem những chữ cuối cùng của bài ghép lại là gì nào?
Cô vừa đấm lưng vừa rền cái bài hát dai dẳng.
- Ha ha, đoán được chưa nào? Đồ ngốc nghếch, thế mà cũng không biết, trời - ơi - chồng-tốt quá! Chồng ơi, anh đúng là tốt bằng cả trời luôn!
Tiểu Mãn vừa nói vừa nhảy cẫng lên. Nói tôi tốt bằng trời.
Tôi nhìn cô. Tôi nghĩ, những người không hiểu gì trên đời sao họ lại thật là hạnh phúc.
- Tiểu Mãn, em thật là hạnh phúc! - Tôi thốt lên từ tận đáy lòng.
- Vâng ạ! Chồng em tài giỏi như thế, em lại không hạnh phúc sao? Bạn bè em vừa nghe nói anh là người có địa vị đã thèm muốn chết đi được!
Tiểu Mãn tự hào nói, tuy nhiên cô xưa nay đã bao giờ biết chức vụ của tôi ở công ty là gì đâu.
Rồi cô đi nấu cơm. Giờ đây Tiểu Mãn đã bắt đầu học nấu nướng, bởi vừa mới bắt đầu học làm bếp, nên sự thích thú của cô vẫn còn nhiều lắm, có điều đồ ăn dở tôi cũng chẳng dám nói, sợ cô giận chết.
Buổi tối Đại Bản đến ăn cơm, cứ nhăn mặt chê dở không nuốt nổi, nhưng vừa nghe nói là Tiểu Mãn nấu, vội vã nghiêm túc bảo ngon tuyệt!
Sau Đại Bản nói với tôi, Tiểu Mãn ở nhà chưa bao giờ làm bếp. Tôi nói biết rồi, anh ta vỗ vai tôi bảo, Tiểu Mãn tốt đấy, thích hợp với cậu đấy.
- Mày cẩn thận phục thiện đi là vừa, đừng có làm tổn thương Tiểu Mãn, nghe không? Gái con nhà đấy!
Đại Bản lần đầu tiên có vẻ ăn nói tử tế thế với tôi về một phụ nữ.
Có lẽ cũng đã đến lúc để trái tim điệp trùng thương tích phiêu bạt nơi vô bờ bến của tôi quay trở về bến thôi.
Sau này tôi hầu như rất ít nghĩ đến Hạ Âu. Chỉ có một lần, vào nửa năm sau trong cuộc họp mặt lớp cũ, một cô bạn lớp mười hai cũ mang đứa con hai tuổi đến họp lớp, bảo chồng làm thêm giờ, để con ở nhà một mình không yên tâm nên mang theo.
Cậu chàng rất nghịch ngợm, nói năng đi đứng thật y như Tiểu Mãn nhà tôi, ha ha.
Tôi hơi chạnh lòng vì bạn bè hầu như đều đã con cái cả, nhìn lại mình đã có vẻ già rồi. Mọi người nghe nói tôi chưa kết hôn đều cười tôi kén chọn quá. Bảo không sinh lấy thằng cu rồi sau này sức chả đủ đâu. Và mọi người đều cười.
Tôi cũng miễn cưỡng cười vài tiếng. Cậu bé chốc chốc lại chạy tới chỗ tôi kêu chú chú.
- Chú ! Chú!
- Nào ngoan nào! - Tôi dùng một giọng nói êm quá sức tưởng tượng để dỗ cậu chàng.
Tôi nhớ tới đứa con xấu số của tôi. Giá như được chào đời, có lẽ, nó cũng đã bằng chừng này. Mà nó sẽ kiêu hãnh gọi tôi là Cha! cha!
- Cháu tên là gì nào?
- Sâu Sâu... Tơ tơ... - Nhóc còn chưa nói sõi, cũng còn chưa biết mình đang nói cái gì.
Rồi tôi nghe tiếng mẹ cậu từ phía bên kia:
- Ái dà, giờ tôi còn phải trông con nữa, cuộc sống thật chật vật. Bố nó thu nhập một tháng cũng chỉ bốn nghìn tệ, bốn bốn mười sáu, bốn hai là tám, hai năm cũng mới chỉ thu nhập được chín mươi sáu nghìn mà thôi...
Tôi đột ngột choàng tỉnh như ra một vùng sáng: Mỗi tháng bốn nghìn, hai năm chín mươi sáu nghìn...
"Nếu em có 96.500 tệ, anh có cưới em không?"
Cô đĩ ấy đã nói câu đó với tôi khi nào?
Chín mươi sáu nghìn, cộng với lần đầu khi cô ấy mười sáu tuổi, tôi vứt cho cô năm trăm tệ...
Tôi đột ngột đau thắt ruột gan. Hạ Âu đang chứng minh cô ấy chưa hề là đĩ!
Sau này, tôi có ý tìm Hạ Âu, hỏi thăm về cả người đàn ông kia, nhưng chẳng có kết quả gì, thêm vào đó, Tiểu Mãn ăn ở với tôi thật không có gì phải chê trách, nên rồi tôi cũng không nghĩ ngợi nhiều nữa.
Hai năm sau trong lễ thành hôn của tôi và Tiểu Mãn, Đại Bản chỉ nói một câu:
- Chớ đang ăn trong bát còn dòm ở nồi!
Anh ta nói chen vào lúc mọi người đang cười đùa trêu chọc tôi tưng bừng, không có ai để ý. Mẹ Tiểu Mãn, mẹ vợ tôi cười rạng rỡ thật vui vẻ. Nhưng tôi vẫn chưa bao giờ có thể có cái tình thân thương với bà như từng có với mẹ Hạ Âu. Tiểu Mãn lộ rõ vẻ bất mãn, vì cái bụng của cô làm cho cô không thể nào mặc vừa chiếc váy cưới cô yêu mà cô từng miêu tả là "áo cưới đẹp tuyệt".
Chỉ non nửa năm, Tiểu Mãn cho tôi một cô công chúa. Tất nhiên cô chỉ chịu kết hôn với tôi khi đã có bầu mấy tháng. Cô ấy còn không hề phát hiện là mình đã có thai. Tôi hỏi, Tiểu Mãn, em bị tắt kinh bao lâu rồi, cô đáp với vẻ thậm ngốc:
- Làm sao mà em biết được cơ chứ?
Rồi sau đó chúng tôi đi khám, cái thai đã hơn hai tháng.
Vội vã cưới. Chỉ vì không chiều được cô dâu một chiếc váy cưới thêu hoa, tôi bị cằn nhằn cả mấy tháng. Biết làm sao được. Khi cô công chúa được 100 ngày tuổi, chúng tôi chụp lại một bức ảnh cưới có toàn gia đình.
Trong ảnh, Tiểu Mãn cười rạng rỡ.
Khi ấy tôi rất hạnh phúc, Tiểu Mãn rất đáng yêu, cô công chúa nhỏ dễ thương. Tôi đã tưởng rằng tôi đã quên Hạ Âu rồi.
Người con gái xinh đẹp Hạ Âu. "Xin lỗi, vì em chỉ là con đĩ!" Tôi đã từng nói câu ấy với cô.
Sau khi biết vì sao Hạ Âu muốn đưa tôi hơn chín vạn tệ, tôi thật sự hối hận và đớn đau. Nhưng sự ra đời của con gái tôi đã mang lại một niềm vui mới mẻ, tôi cảm thấy tôi đã trở thành một người đàn ông để vợ tựa vào và một người cha vĩ đại, cái điều hạnh phúc nhất mỗi ngày là, tôi nhìn thấy Tiểu Mãn bế bé Tiểu Tiểu Mãn ngồi trên sô-pha nô giỡn cười đùa.
- Tiểu Mãn, anh muốn mỗi ngày đều làm em hạnh phúc - Tôi thề trong lễ cưới, từ tận đáy lòng.
- Tôi đã nghĩ tôi làm được điều đó.

- - - - - - - - -
Xem thêm:
Xin Lỗi Em Chỉ Là Con Đĩ - Chương cuối
- - - - - - - - -
www.cuoihoivietnam.com
- Nguồn: sưu tầm
- Tác giả: Tào Đình
- Biên dịch: Nhà văn Trang Hạ
- - - - - - - - -
 
Bình luận

Đăng nhập để gửi bình luận cho bài viết. Nếu chưa có tài khoản, bạn có thể đăng ký tại đây.

Bình luận FaceBook