12 người đang xem bài này

Hoa Hồng Chủ Đạo Trong Tiệc Cưới Jennifer PhạmHoa Hồng Chủ Đạo Trong Tiệc Cưới Jennifer Phạm

Google+

Vợ Ơi Anh Biết Lỗi Rồi - Chương 47 - 48

07/12/12

VỢ ƠI ANH BIẾT LỖI RỒI

- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

Vợ Ơi Anh Biết Lỗi Rồi - Chương 45 - 46

Chương 47: Cô vợ của tôi!!!

- Anh chị tình cảm quá nhỉ? - Tiếng mẹ tôi khiến chúng tôi giật mình phải vội buông nhau ra.
- Mẹ… mẹ đi chợ về rồi đấy ạ?
- Vâng! Bữa nay tôi đổi món cho cả nhà. Từ giờ ko phải ăn rau muống với lạc rang nữa!
- Thật hả mẹ? – Tôi bật dậy khỏi ghế mừng quýnh. Ngay lập tức bị ăn cái véo tím chân của vợ. Nhưng ko sao, giờ tôi đang sung sướng. Mọi người xem đấy, hơn một tuần nay tôi phải ăn chay rồi, giờ đc trở lại với những bữa cơm đầy đủ chất dinh dưỡng tôi hạnh phúc lắm chứ. Tôi làm việc vất vả thế cần phải ăn đủ chất mà!
- Thật! Tôi mua cả thịt về làm ruốc đây. Chị Thanh Mai xuống bếp phụ tôi một tay.
- Làm ruốc ạ? Ngoài chợ đầy sao phải làm cho mất công hả mẹ?
- Ngoài chợ thì sao ngon và đảm bảo đc bằng mình tự làm chứ!
- Vâng!
- Vâng mà còn cứ đứng đấy à? Xuống bếp phụ tôi.
- Vâng! – Thanh Mai đứng dậy, nhìn theo dáng mẹ tôi đi xuống bếp cô ấy giơ tay, nhăn mặt tỏ ý "đáng ghét".
- Chị làm gì đấy? Ko đi mau!
- Dạ đâu có! Con xuống đây! - Và trước khi cô ấy rời khỏi vẫn ko quên véo tôi thêm một cái tím chân nữa. Đểu thật tôi có làm gì cô ấy đâu!

vo oi anh biet loi roi, truyen ngan tinh yeu lang man, truyen tinh yeu, truyen tinh lang man, cuoihoivietnam, anh cuoi, nha hang tiec cuoi
Vợ Ơi Anh Biết Lỗi Rồi | ảnh: minh hoạ
Đang coi ti vi xem trận bóng đá hay nhưng dưới bếp tiếng hai mẹ con họ vang cả lên đây.
- Chị rửa sạch cối rồi đem lên bếp gas hơ nóng cho tôi!
- Ơ sao phải hơ nóng hả mẹ?
- Thì cối nó ướt phải hơ nóng chứ sao!
- À…
- Chị hơ đi tôi đi pha cốc nước cam. À mà chị có uống ko tôi pha luôn!
- Dạ ko ko… Con bận hơ cối mẹ lên nhà hỏi xem anh Lâm có uống ko, tiện mẹ pha luôn cho anh ấy!
- Rồi!

Đang định gọi với xuống bếp là tôi ko uống thì mẹ tôi đã lên tới nơi.
- Anh có uống nước cam ko mẹ pha?
- Dạ ko mẹ ạ!

Mẹ tôi vừa bước xuống bếp thì đã nghe tiếng mẹ tôi la:
- Trời đất! Chị đang làm cái gì thế?
- Con đang giã thịt mà mẹ!
- Gĩa thịt sống thì giã làm gì? Sao chị ngốc thế? Hơ cối là để giã thịt chín chứ thịt sống thì cần gì phải hơ!
- Con… con ko biết!
- Thịt chị phải luộc đi, rồi mang đem giã nhuyễn, xong mới cho lên chảo rang vàng biết chưa?
- Dạ! Gìơ thì con biết rồi!

Tiếng hai mẹ con bỗng dưng im bặt. Chắc mỗi người đang tập trung chuyên môn của riêng mình. Nhưng tôi cá là chẳng đc bao lâu đâu mà! Có lẽ tôi ko chỉ là một ông trưởng phòng tài cao mà rất có thể là một nhà tiên tri thiên tài!

“Phì” – Tôi chắc chắn là tiếng mẹ tôi phì nước cam từ trong miệng ra.
- Ai… ai bỏ muối vào trong hộp đường thế này?
- Hộp đấy là hộp muối mà mẹ! Kia mới là hộp đường!
- Ai lại bỏ đường và muối vào hai hộp giống nhau thế?
- À… thôi chết! Hôm qua hộp đựng muối bị hỏng con thay hộp mới, ko để ý là nó giống hộp đường!
- Chị… chị định ám sát tôi đúng ko?
- Đâu có! Sao mẹ lại đổi oan con thế. Với lại muối và đường đâu có giống nhau, tại mẹ ko chịu nhìn mà!
-…
Tôi ở trên nhà chỉ biết thở dài. Cô vợ của tôi đúng là càng ngày càng tinh quoái!

- Anh ơi, mình đi đâu chơi đi! À hay đến Khoảng Lặng đi, lâu lắm rồi mình chưa tới đó!
- Ừ.
- Ko đi đâu hết! - Tiếng mẹ tôi từ phòng bước ra chen ngang. - Chị ko nhìn thấy nhà cửa bẩn quá sao? Khi nào lau sạch nhà và cửa kính thì đi đâu thì đi!
- Mẹ… con đang mang bầu mà! Chẳng lẽ mẹ lại bắt bà bầu lau nhà, dãn bụng đau lắm!
- Nhà có chổi lau nhà, ko ai bắt chị phải lấy giẻ lau mà kêu dãn bụng.
- Mẹ!...
- Tôi làm sao?
- Dạ! Ko sao!

Mẹ tôi vừa đi khỏi Thanh Mai đã mếu máo:
- Anh xem đó! Mẹ bất công với em!
- Thôi chịu khó, đằng nào thì em cũng… có bầu thật đâu! – Tôi thì thầm vào tai cô ấy!
- Anh! AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA! – Tôi chuồn khéo ko thì ăn chưởng “giận cá chém thớt” của vợ mất!

Một tiếng đồng hồ sau!
- Anh ơi, đấm lưng em với! Mệt chết đi đc!
- Ừ vợ yêu, lại đây!
- Mệt quá nhỉ! - Mẹ tôi sợ thật, toàn xuất hiện đúng lúc cả.
- Thì mẹ thử lau hết cả cái căn nhà rộng thênh thang này đi! – Cô ấy lầm bầm.

Mẹ tôi sách túi chắc là định đi đâu.
- Mẹ đi đâu đấy ạ?
- Ra thăm bà An vừa bị ngã gãy tay.
- Cầu cho bà cũng ngã luôn đi! – Thanh Mai lại lầm bầm.
- Em nói gì thế? – Tôi khẽ nhăn mặt tỏ vẻ ko đồng ý. Cô ấy quay mặt đi.
- Thì nói thôi chứ có thật đc đâu mà sợ!

‘Oạch” – Tôi lao như bay ra cửa nhà. Mẹ tôi bị ngã vì bậc nhà trơn quá! Và cô vợ tôi đôi mắt đang căng tròn và cái mồm há hốc. Có lẽ cô ấy ko tin nổi là miệng mình “thiêng” thế!

- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

Chương 48: Giận hờn!

- Em còn đứng đấy làm gì mau gọi cấp cứu đi! – Tôi quát lên giận dữ.
- Vâng… vâng!
- Thôi khỏi! - Mẹ tôi thều thào. - Đỡ mẹ vào phòng là đc rồi! – Tôi bế mẹ bước vội vào phòng, va mạnh cả vào vợ nhưng tôi cũng chả bận tâm, vì lúc này tôi dành tất cả mối quan tâm của mình vào mẹ rồi.

Mẹ ko cho gọi cấp cứu nên tôi mời bác sĩ đến khám cho mẹ. Mẹ tôi bị bong chân và bác sĩ bảo phải kiêng đi lại ít nhất là 1 tuần.
- Mẹ… con… con…
- Chị ko phải nói nữa. Lần sau lau nhà, nhà ướt thì phải lấy rẻ khô lau lại, ai đời để ướt thế. May mà số tôi cao, chưa chết đó!
- Con biết rồi!
- Một tuần này thôi thì nhà chịu khó ăn cơm ngoài vậy! Chứ tôi bị thế này, con dâu thì chả biết làm gì.
Thanh Mai ko nói gì cả, chỉ đựng dậy đi lên phòng.

- Em thấy giờ đã làm khổ cả nhà chưa? Đã hơn một tuần nay phải ăn toàn rau muống với lạc rang, đc bữa nay mẹ hết giận thì em lại gây chuyện.
- Em gây chuyện? Anh nói thế mà nghe đc à? Em cố ý làm sàn nhà ướt để mẹ bị ngã à?
- Anh nghĩ em ko cố ý nhưng mẹ thế này chắc em cũng vui lắm!
- Anh! – Cô ấy mỉm cười. - Phải đó! – Nói rồi cô ấy bỏ ra khỏi phòng. Trên nền đất có vài giọt nước rơi!

Biết mẹ tôi bị ngã nên mẹ vợ và cả vợ chồng Thanh Trúc cùng đến hỏi thăm.
- Bà đau lắm ko? Mà đi đứng kiểu gì lại ngã chứ hả?
- Sàn nhà lau ướt quá, tôi bước ra đến bậc thêm, trơn nên mới ngã.
- Chết! Có phải là con Thanh Mai nó lau nhà đúng ko. Cái con bé này tệ quá! Bà thông cảm cho nó giùm tôi. Chắc nó cũng ko cố ý đâu!
- Cái này thì tôi biết chứ. Nhưng con Thanh Mai tôi nói thật, nó đoảng quá! Tôi ko biết bà dạy dỗ Thanh Trúc khéo thế sao…
- Thì đúng là cha mẹ sinh con trời sinh tính. – Bà Thanh thở dài. Tôi chỉ biết đứng nép bên cửa bếp, cô vợ tôi nước mắt đang chảy dài.

Đồng hồ đã điểm 10h hơn, ko biết vợ tôi đi đâu mà giờ này vẫn chưa về. Thấp thỏm ko yên, tôi định lao xe đi tìm thì thấy vợ đang đứng ở bên kia đường.
- Em đứng ở đây làm gì? Ko về nhà ngủ đi. – Cô ấy ko trả lời, dạo bước đi thẳng. – Em đi đâu đấy? Ko về nhà à?
- Em muốn đi bộ tập thể dục. Anh về ngủ trc đi!
- Em điên à? Mấy giờ rồi còn tập thể dục. Em về lo xem mẹ có cần gì ko chứ. Mẹ vì em mà ko đc đi lại 1 tuần đấy!

Cô ấy mỉm cười - vẫn cái mỉm cười cay đắng, đưa con mắt hơi đỏ lên nhìn tôi.
- Anh ko cần phải đay nghiến thế đâu! Em biết em sai rồi. Mẹ giờ này ngủ rồi, em đi bộ một lúc, đêm em khác trông mẹ. – Nói rồi cô ấy lặng lẽ bước tiếp. Tôi đứng lặng hồi lâu nhìn cái dáng nhỏ bé của cô ấy đi trong đêm dưới ánh đèn cao áp, nó lẻ loi và cô đơn vô cùng. Bây giờ đã 10 rưỡi, một mình cô ấy đi bộ trong giờ này làm sao tôi yên tâm đc.

Dưới ánh đèn cao áp, trên con đường vắng lặng với những cơn gió mùa hè thổi rì rào. Hai con người bước bên nhau. Nhưng xa cách đến vời vợi. Hai bàn tay chốc chốc có thể chạm vào nhau nhưng lại ko thể. Gío thổi mỗi lúc một to. Dường như gió mùa hè đang mang cái lõi của gió mùa đông hay sao mà trong lòng người lại thấy lạnh thế này.

Những lọn tóc con của vợ cứ bay bay trong cơn gió lạnh. Cái dáng người nhỏ bé lặng im ko nói gì cứ nhoi nhói trong tim. Đôi mắt buồn rười rười, cái nhìn vào khoảng không vô định mà sao cứ xoáy sâu trong lòng ta? Một ko gian chết chóc vô hình dường như đang hiện hữu.

Một cái nắm tay vượt lên cái khoảng cách xa vời và ko gian chết chóc. Cô ấy nhìn tôi, lặng im ko nói gì. Giọt nước mắt giấu mãi trong lòng buông rơi. Đôi mắt buồn đẫm nước. Tôi siết mạnh tay mình hơn. Khẽ cười. Cơn gió mùa hè lạnh giá bỗng trở nên mát rượu. Cái siết mạnh tay từ vợ đáp trả lại. Khẽ cười. Mọi giận hờn tan biến mất. Nước mắt rơi ướt nhoè nụ cười nhưng vẫn đủ thấy đôi mắt sáng niềm vui. Tay nắm tay chúng tôi bước bên nhau. Ko ai nói một lời nhưng gió đang nói giùm chúng tôi. “Đôi khi chỉ cần một cái nắm tay, mọi giận hờn cũng có thể tiêu tan!”

Chúng tôi dạo bước và trứơc mắt chúng tôi giờ đã là “Đài tưởng niệm” từ bao giờ. Đây là nơi cao nhất của thành phố. Đứng ở trên có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố rực rỡ, tươi mới trong bình minh; lung linh, huyền ảo lúc về đêm.
- Mình lên đây nhé? – Cô ấy nhìn tôi khẽ hỏi.
- Ừ!
- Anh cõng em đi!
- Hả?
- Sao chứ? Cõng em lên trên đi!
- Trời! Cao thế này bắt anh cõng lên á?
- Ko biết! Bù lại lúc anh mắng mỏ em. Ko biết! Nếu ko cõng người ta ứ hết giận đâu!
- Thôi mà! Hay để lúc về anh cõng em! Nhá!
- Ko! Cõng lên đây cơ! Cõng đi! Ko biết đâu!... Thế anh có cõng ko? – Đang từ nũng nịu cô ấy đổi thái độ luôn.
- Thôi đc rồi. Anh cõng!

- Mệt ko anh?
- À… phình… phường!
- Hì, rõ ràng là anh mệt mà!
- Vậy… anh… thả… nhá…
- Ko!

Trời đất, tôi cõng cô ấy leo lên cũng phải hơn 70 bậc thang cao chót vót rồi cũng nên. Âý thế mà cô ấy vẫn chẳng chịu tha cho tôi. Biết thế từ đầu đã chẳng dám mắng cô ấy làm gì. Gìơ phải khổ thế này. Gần đến đỉnh rồi, mệt quá tôi thả cô ấy xuống, thở.
- Anh… mệt quá!

“Chụt” – Cô ấy đặt một nụ hôn lên má tôi, cười toe.
- Hết mệt chưa? – Tôi ko biết phải nói gì nữa, nhưng thực sự mọi mệt mỏi tiêu biến hết. Tôi chớp lấy cơ hội hôn nhanh lên môi cô ấy một nụ hôn nhẹ ngọt ngào.
- Ê, em chỉ thơm má anh thôi, sao anh lại hôn môi em hả?
- Thì anh phải uống nứơc tăng lực chứ sao?
- Tăng lực gì?
- Là nứơc bọt của em đó! – Nói rồi tôi chạy vội lên nhưng bậc thềm cao.
- Sao lúc nãy kêu mệt mà giờ chạy nhanh thế? – Cô ấy gọi với.
- Thì giờ có phải cõng bao tải gạo đâu!
- Ê, đồ đểu! Đứng lại! Em mà bắt đc thì chết với em!....

- - - - - - - - -
Xem thêm:
Vợ Ơi Anh Biết Lỗi Rồi - Chương 49 - 50
- - - - - - - - -
www.cuoihoivietnam.com
Bảo trợ thông tin: www.milanophoto.com
Nguồn: sưu tầm
- Tác giả: Nguyễn Bích Hồng
- Sinh năm: 1992 (Thế hệ 9x)
- Bút danh: Caycodai
- - - - - - - - -
 
Bình luận

Đăng nhập để gửi bình luận cho bài viết. Nếu chưa có tài khoản, bạn có thể đăng ký tại đây.

Bình luận FaceBook