13 người đang xem bài này

Miễn Phí Tham Gia Dạ Tiệc Thử Món - Wedding For Us Tại Queen PlazaMiễn Phí Tham Gia Dạ Tiệc Thử Món - Wedding For Us Tại Queen Plaza

Google+

Tôi Cho Anh Cơ Hội Về Với Vợ Cũ

18/01/13

Tôi Cho Anh Cơ Hội Về Với Vợ Cũ

Trái tim tôi tan nát khi nghĩ đến việc phải xa anh nhưng tôi từng ly hôn nên hiểu rõ nỗi đau của vợ anh.

toi cho anh co hoi ve voi vo cu, anh cuoi dep nhat 2013, cuoi hoi viet nam, tap chi cuoi hoi
Tôi Cho Anh Cơ Hội Về Với Vợ Cũ | ảnh: minh hoạ
Tôi là người phụ nữ đã có gia đình, có hai con nhưng tôi và chồng tôi đã chia tay cách đây hơn 4 năm. Tôi đang sống với con gái út 12 tuổi, còn con trai 17 tuổi thì ở cùng ba nó. Sau hơn 4 năm chia tay, tôi cũng chẳng quen ai mà lao vào công việc làm ăn. Bao thăng trầm cuộc sống, áp lực công việc đè nặng khiến tôi cũng chẳng còn hứng thú gì chuyện yêu đương, mặc dù có không ít người ngỏ ý muốn cùng tôi xây dựng lại tương lai. Thú thật là tôi cũng không đẹp lắm mà có lẽ trời cho tôi có cái duyên hay do cách sống của tôi luôn thẳng thắn, chân thành, cởi mở và nghiêm khắc với bản thân nên được mọi người yêu quý.

Những người đến với tôi lạ thay toàn người to cao, đẹp trai, trong khi chiều cao của tôi thậm chí còn không tới 1m50. Tôi cũng cảm thấy tự hào về điều đó nhưng trong lòng lại chẳng thấy cảm phục ai hay yêu mến ai cả bởi tôi luôn mang họ so sánh với chồng cũ. Không biết có phải là tôi vẫn còn yêu chồng cũ hay là tôi đã chán ngấy cái cuộc sống hôn nhân đã làm tôi mệt mỏi?

Rồi một ngày tôi đã gặp anh. Lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi tin có tình yêu sét đánh và cả anh cũng vậy. Chúng tôi gặp nhau trong một hoàn cảnh khá bất ngờ. Hôm đó, tôi tới gặp một đối tác để thương lượng vụ làm ăn thì gặp anh. Anh là cháu họ của người đối tác tôi gặp (người này cũng từng có thời gian rất thích tôi nhưng tôi đã từ chối).

Tôi còn nhớ khi giới thiệu với tôi, người này còn bắt anh gọi tôi bằng cô. Sau này quen nhau, anh vẫn nhắc lại chuyện này và cười chọc tôi nữa. Hôm ấy, tôi có uống chút bia trong lúc bàn bạc công việc, anh ngồi tiếp tôi cùng với người đối tác và cũng là chú của anh. Khi trời đã tối và công việc cũng bàn xong, ông chú đã khá say nên sai anh tiễn tôi.

Không hiểu sao, anh lại nói dối chú là tôi bị say quá nên phải đưa tôi về tận nhà (nhà tôi cách đó khoảng hơn 30km mà tôi lại đi bằng xe máy). Thế là tôi và anh có cả một quãng đường rất dài để nói chuyện. Anh kể cho tôi nghe rất nhiều về gia đình anh, về nghề nghiệp và cuộc sống của anh. Anh nói vào đây làm cho ông chú là vì chuyện gia đình đang "chiến tranh", không giải quyết được, với lại công việc làm ăn đang bị thua lỗ. Vợ chồng anh cũng đang trong tình trạng chia ly, đã hai lần đưa đơn ra tòa rồi lại rút đơn và lần này là lần thứ ba. Anh phải đi xa để ngẫm lại mọi chuyện.

Anh đã quyết định không thể nối lại được, lần này về, anh sẽ giải quyết dứt khoát và chuyển vào Sài Gòn làm ăn. Anh đã ly thân với vợ được 6 tháng. Chúng tôi gặp nhau rất cởi mở và nói chuyện say sưa. Khi đến nhà tôi thì đã gần 12h đêm. Trời đã khuya nên phương tiện đi lại cũng khó khăn, hơn nữa, chúng tôi cũng chẳng muốn rời nhau chút nào, thế là anh ở lại, rồi chuyện gì đến đã đến. Chúng tôi quấn lấy nhau như thể chưa bao giờ được yêu. Anh nói anh đang rất cô đơn và hụt hẫng. Tôi đã đem lại cho anh sự ấm áp đến lạ kỳ và anh đã lấy lại tự tin để tiếp tục sự nghiệp.

Chúng tôi đã yêu nhau tha thiết, lúc nào cũng nghĩ về nhau. Sáng, trưa, chiều tối nếu không gặp nhau là anh lại nhắn tin, những tin nhắn tràn đầy yêu thương anh dành cho tôi. Những ngày này, tôi thật vui khi được sống trong tràn ngập yêu thương của anh. Chúng tôi đã có dự tính cho tương lai. Anh nói anh về giải quyết chuyện gia đình cho xong. Anh sẽ nuôi bé trai nhỏ của anh, tôi phải yêu thương con anh và anh cũng sẽ yêu thương con gái của tôi như ba nó vậy. Anh còn nói như vậy là chúng tôi có đủ con trai và con gái rồi, không cần sinh con nữa. Anh còn muốn chúng tôi xây dựng lại công ty của tôi và tôi sẽ để anh thay tôi lo lắng công việc. Còn tôi chỉ phụ anh và chăm chút chuyện gia đình.

Tôi thấy tôi và anh rất hợp nhau, kể cả chuyện gia đình, chuyện công việc và chuyện bàn tính định hướng kinh doanh cho năm tới. Tôi là kỹ sư xây dựng, từng mở công ty riêng về đầu tư và xây dựng nhưng đang trong tình trạng khó khăn chung. Còn anh là kỹ sư cầu đường cũng kinh doanh nhưng đang trong tình trạng chẳng kém gì công ty của tôi. Thậm chí, chúng tôi hợp nhau cả chuyện trên giường nữa. Anh nói với tôi: "Em có biết chuyện ái ân mà hợp nhau chiếm bao nhiêu % trong hạnh phúc hôn nhân không?". Tôi nói không biết. Anh bảo: "Chiếm 70% và chúng ta đã có được điều đó". Tôi thấy mình thật hạnh phúc khi gặp anh.

Tôi không biết mình làm thế có đúng không? Hôm nay đã là ngày thứ 5 tôi không liên lạc với anh, mặc cho anh nhắn tin hỏi tôi tại sao tôi lại im lặng, không trả lời tin nhắn của anh? Tôi quyết định im lặng và chia tay anh nhưng tôi lại thấy nhớ anh vô cùng.

Chuyện là thế này: Sau hai tuần sống bên nhau hạnh phúc, anh nói với tôi anh phải về miền Trung vì trong việc làm ăn của anh có vấn đề rắc rối, liên quan đến bao nhiêu tính mạng con người. Anh đang kinh doanh xe khách và tài xế lái xe gây ra tai nạn, khiến bao nhiêu người phải vào viện. Anh là chủ xe nên phải ra giải quyết mọi việc. Giải quyết xong anh sẽ vào.

Thấy tôi buồn, anh rất lo vì thời gian gặp nhau không lâu, giờ phải xa nhau. Tôi sẽ không có niềm tin với anh và anh luôn nói: "Anh yêu em thật lòng. Em đừng nghĩ tình yêu sét đánh là không mang lại hạnh phúc, không có tương lai. Nếu ông trời đã cho chúng ta gặp nhau thì chắc chắn ông sẽ cho chúng ta hạnh phúc bên nhau. Em phải tin anh, đừng vì một lý do nào đó mà để hai người phải khổ tâm em nhé". Mặc dù anh phải lo công việc nhưng ngày nào anh cũng nhắn cho tôi, cũng hỏi thăm đủ thứ và cũng vẫn tràn ngập yêu thương. Tôi vẫn thấy bất an, tôi không được tự tin cho lắm vào tình yêu sét đánh và không biết nó có mang lại hạnh phúc cho tôi hay không?

Rồi một ngày, đúng ngày thứ 31 kể từ khi tôi gặp anh, nguyên một ngày tôi chờ tin nhắn của anh và đến chiều tối anh nhắn cho tôi: "Anh bận công việc giờ mới có thời gian nhắn cho em. Nhớ em quá, em đang ở đâu và làm gì sao không nhắn cho anh?". Tôi nhắn lại: "Em nghĩ hôm nay anh về nhà nên không muốn làm phiền anh". Bởi hôm đó là ngày chủ nhật, từ hôm ra đó anh không về nhà mà đi giải quyết công việc và ở lại chỗ sửa xe khách cách nhà anh 20 km.

Không thấy anh trả lời, tôi mới gọi cho anh và chúng tôi đã nói chuyện khá lâu. Anh nói anh về nhà và kể cho tôi nghe thành tích học tập của con anh. Con trai anh học rất giỏi. Anh đang ngồi uống rượu với bạn bè ở nhà anh vì thời gian anh đi khá lâu, nay mới gặp lại. Tôi thấy anh rất vui. Tôi hỏi anh có nhớ tôi không? Anh nói rất nhớ. Tôi nói vậy anh còn tình cảm với vợ không? Anh nói không, tôi bảo anh thề đi, anh thề nhưng tôi bảo anh thề độc đi thì anh ngập ngừng rồi nói: "Em vừa phải thôi, dù gì thì cũng mười mấy năm chung sống, không còn 100% thì cũng phải còn mấy mươi". Tôi nói: "Em không chịu đâu, em phải có đủ 100% kia". Anh bảo anh dành cho tôi 50% thôi, còn 50% cho cô ấy và cho con anh, rồi cho con gái tôi nữa. Tôi còn nói đừng có nằm bên vợ mà lại tưởng là em đó nha. Chúng tôi cùng cười rất vui và sau đó... Tôi chọn giải pháp im lặng.

Trong tôi lúc này như vừa có sự hờn ghen và cảm thấy tội lỗi. Cả đêm tôi không ngủ được vì suy nghĩ về anh. Tôi thấy anh rất vui khi trở về với gia đình, trở về bên cố ây. Anh vẫn còn tình cảm với cô ấy, vậy thì tôi không thể là người thứ 3 xen vào hạnh phúc của anh. Nếu trong giai đoạn này không có tôi thì việc hàn gắn hạnh phúc của vợ chồng anh là rất có thể. Còn nếu có tôi thì anh sẽ rời xa gia đình một cách dễ dàng hơn. Tôi cũng là phụ nữ, từng có gia đình và cũng đã trải qua sự chia tay, hơn ai hết, tôi hiểu rằng chẳng có người phụ nữ nào muốn ly hôn cả, chỉ khi nào thật sự không thể cứu vãn nổi mà thôi. Tôi nghĩ về chuyện của tôi mấy năm trước và thấy rằng không có lý do gì mình lại cướp đi hạnh phúc của cô ấy. Nước mắt tôi cứ rơi, không biết thương cho cô ấy hay là thương cho chính bản thân mình.

Tôi sẽ rất buồn nếu thiếu anh, trái tim tôi tan nát khi nghĩ tới việc phải chia tay anh, tôi nhớ anh vô cùng và không biết bao lâu tôi mới quên được anh. Hôm nay là ngày thứ 5 tôi im lặng, ngày nào anh cũng nhắn tin hỏi tôi: "Sao em không trả lời anh, em không nhớ anh sao? Anh sốt ruột và nhớ em quá". Giờ tôi phải làm sao? Các bạn cho tôi một lời khuyên. Tôi làm như vậy có đúng không? Tôi nên im lặng hay nói rõ việc chia tay với anh.

- - - - - - - - -
Xem thêm:
Hai Nàng Dâu Tương Lai
Nỗi Lòng Của Một Cô Dâu Mới
Chồng Tôi Cặp Bồ Với Trai Trẻ
- - - - - - - - -
www.cuoihoivietnam.com
Độc giả: N.A
Nguồn: ngoisao
- - - - - - - - -
Cùng chia sẻ tâm sự của bạn để nhận được nhiều lời khuyên bổ ích bằng cách gửi tâm sự về:
+ email: tamsu.cuoihoivietnam@gmail.com
+ www.cuoihoivietnam.com luôn đồng hành cùng bạn trong các vấn đề tình yêu - hôn nhân gia đình - cuộc sống.
 
Bình luận

Đăng nhập để gửi bình luận cho bài viết. Nếu chưa có tài khoản, bạn có thể đăng ký tại đây.

Bình luận FaceBook