33 người đang xem bài này

Vợ Ơi Anh Biết Lỗi Rồi - Chương 49 - 50Vợ Ơi Anh Biết Lỗi Rồi - Chương 49 - 50

Google+

Chờ Đón Một Yêu Thương

16/01/13

Chờ Đón Một Yêu Thương

cho don mot yeu thuong, truyen ngan tinh yeu, truyen tinh cam, anh cuoi, nha hang tiec cuoi, anh cuoi dep, truyen ngan hay, truyen ngan tinh yeu lang man, cuoi hoi viet nam, tap chi cuoi hoi
Chờ Đón Một Yêu Thương
-Mình chia tay đi anh !

-Ừ.

- Sao anh lại đối xử với em như vậy ?

- Anh xin lỗi, anh nghĩ thời gian mình không gặp em sẽ không còn yêu anh.

Nó tắt máy. Nó tròn sinh nhật 20 tuổi với một lời chia tay như thế. Đến giờ, nó vẫn không biết có phải nó đã quá vội vàng khi nói lời chia tay? Một tuần, nó đã khóc, nó đã cười, nó đã say nhưng nó không sao làm nỗi buồn vơi bớt. Chôn sâu tất cả, nó về bên gia đình.Những ngày hè lúc trôi nhanh, lúc lại kéo dài như thanh kẹo kéo hồi bé, vài ba lần nó liên lạc với anh, anh vẫn hồi đáp đấy nhưng thờ ơ và lạnh lùng. Nó quay lại trường, trở lại vùng đất băng giá với bao nỗi tơ vò. Nó cắt mái tóc cụt lủn như cắt ngắn kỉ niệm, xóa mờ kí ức, nhưng nó biết nó vẫn còn yêu. Thả mình trôi bồng bềnh trong suy tư, nó nằm trên thảm cỏ yên bình, trời xanh, mây trắng, lá mùa thu chuyển sắc, xanh, vàng cả đỏ, những mảng lá vẽ trên bầu trời những khoảng hư vô.

"Baby tell me how can I tell you that I love you more than life

Show me how can I show you that I’m blinded by your light"

Dạo trước anh vẫn hay mở cho nó nghe bài hát ấy,lúc ấy, nó đã nghĩ rằng, những gì nó có sẽ là hạnh phúc không bao giờ ngừng, là niềm vui, là miệng nhoẻn cười, là tình yêu kẹo mút. Anh vẫn bảo nó lớn rồi mà như trẻ con thích ăn kẹo, nhưng không lần nào gặp gỡ anh không mang cho nó những chiếc kẹo mút với đủ loại hương vị màu sắc. Anh không quá già dặn nhưng lại cho nó cảm giác yên bình, ấm áp, vậy mà xa rồi đấy. Đường phố quen thuộc, anh và nó, những người đã từng quen thuộc, bỗng xa lạ, nó cố gượng cười, cố để không chạy tới ôm anh, để nói với anh rằng “Em nhớ anh rất nhiều”.

Thời gian cứ lặng lẽ trôi, một mùa đông cô đơn lại đến, nó vùi mình với Excuse của Jay Chou “Lật lại những tấm hình, kí ức hiện về lúc mờ lúc rõ. Mùa đông năm ngoái, chúng ta vẫ cười thật tươi. Nhìn gương mặt khóc òa của em, nói với anh lời tạm biệt. Không kịp đến để nghe em nói, anh đã đi xa em rồi. Có lẽ anh đã buông tay, có lẽ thật khó để quay lại như ngày xưa, em chỉ biết rằng em đã bỏ lỡ. Anh có thể nói cho em một lí do, Anh không còn yêu….” Nó tự nhủ mình rằng, nó sẽ cố quên anh, nhưngngười đến rồi người lại đi, dù cho bên nó có ai đó, dù có người dành tình cảm với nó mà sao nó không thể đón nhận, nó cứ giữ mãi hình bóng của anh. Nó vẫn nghĩ rằng cố quên là sẽ nhớ, nên dặn lòng cố nhớ để mà quên. Dạo những bước thật chậm quanh trường học, nó nhớ anh, trong những câu chuyện với bạn bè, nó chợt nghĩ về anh. Nó nhớ anh, trong giấc mơ nó gặp anh. Nhớ anh nhiều như vậy, phải chăng nó đã quên được anh.

Sáu tháng, nó và anh chia nhau đã bấy lâu, giờ anh chắc đã quên hẳn nó rồi. Gió táp mạnh vào chiếc khăn quàng cổ mỏng manh. Những bông tuyết rơi lả tả. Mùa đông ở đây lạnh thật. Cái rét âm 30 độ gộp với nỗi cô đơn. Đã bao giờ anh nhớ đến nó, hay chỉ là cái nhìn như băng giá, là khoảng cách chiếc cầu băng dài vô tận. Một ngày kia nắng lên. Băng tan, cầu tàn, giữa anh và nó lại là miền kí ức xa thẳm. Nó khóc òa trong nỗi nhớ anh, khóc cho con tim đau nhói. Dù nó có làm gì, có bận rộn đến đâu, mỗi khi khoảng trống về, khi chỉ còn nó với nó, thì nỗi nhớ lại ùa về, lại là hình bóng quen thuộc của anh, là nụ cười trống trải lạnh cóng. Nó yêu anh như vậy đấy, ngốc nghếch, dại khờ, cố chấp. Một năm rồi, ngày anh nói yêu nó. Một năm cho nhớ nhung, cho yêu thương, cho hạnh phúc và vỡ vụn.

- Mình nói chuyện được không anh?

- Ừ, em nói đi.

- Mình quay lại anh nhé, em không thể quên anh.

- Một năm qua rồi em ạ, anh thật sự không còn cảm xúc.

Nó mở cánh cửa, anh đã thật sự ra đi, không chút níu kéo. Trái tim anh đã có người khác, xinh đẹp, khéo léo và hợp với anh. Nó, cứ vậy thôi, cô đơn và không còn yêu anh nữa.

“Anh ạ, anh không phải giữ lời hứa với em nữa đâu. Khi yêu ai, anh đừng yêu bằng cả trái tim anh nhé, hãy để dành một khoảng trống trong trái tim để đón nhận tình cảm của người ấy. Ngủ ngon nhé, anh trai”. Là tin nhắn cuối cùng nó nhắn cho anh. Là lời chúc ngủ ngon và là một đêm trắng với nó. Nó đã từ bỏ rồi.

Hai ngày sau, anh bên người mới. Nó ngỡ ngàng, bạn bè ngỡ ngàng. Có người trách anh, có người nhìn nó với ánh mắt e ngại. Nó giận, nó buồn, nó ghen. Nó cố che giấu. Một sáng u ám, mây giăng đầy, cơn mưa dần nặng hạt. Nó đã bật khóc nếu không có tin nhắn ấy

“Cuối tuần đi chơi nhé!”.

“Đi bao lâu?”

“Thứ 5 đi, thứ 2 về”

“Ừ, thay đổi không khí chút vậy”.

Nó tự hứa, nó sẽ không để mái tóc lấc cấc bất cần ấy nữa, sẽ để một mái tóc hiền lành hơn, thử một lần kiên trì với chính mình. Tránh gặp anh, vì nó biết nhìn anh và người ấy bên nhau, nó sẽ phải gồng mình lên để giấu đi những giọt nước mắt. Mùa hè qua đi, anh và người ấy hạnh phúc bên nhau. Có ai nói với nó rằng anh ái ngại thay cho nó. Nó cười khẩy. Giờ nó đã khác trước, từ bề ngoài đến trái tim, tóc nó đã dài hơn, nó cũng gầy đi, mỏng manh hơn, ít nở nụ cười. Kéo vạt áo vào sát người, rẽ vào khu mua sắm, nó hi vọng trốn được cái rét ngoài kia. Có lẽ vài hôm nữa tuyết sẽ lại rơi. Nỗi buồn của nó rồi sẽ lại được chôn vùi trong tuyết. Đang ngắm nghía mấy chiếc vòng tomboy, nó nghe thấy giọng nói quen thuộc.

- Về đi em, mọi người đang đợi.

- Về muộn một chút không sao mà anh, em đã tìm được chiếc khăn nào ưng ý đâu, lỡ em lại bị cảm lạnh thì sao?

- Ừ, nhưng mà nhanh em nhé, mọi người đợi lâu rồi.

Nó quay lại, là anh và chị ấy. Không nói gì, nó làm ngơ, hôm nay làm kẻ bất lich sự cũng có sao, nó lại hí hoáy chọn vòng.

- Em đang chọn gì thế? - Giọng chị ngọt đến lạ.

- Mấy cái vòng ạ, anh chị cũng đi mua đồ ạ?

- Ừ, chị muốn mua cái khăn mà anh ấy cứ bắt chị về này.

- Cô ơi, cái vòng này bán thế nào ạ? - Nó cố tình ngắt lời chị.

- Em mua vòng tặng bạn trai à, đẹp đấy ! Bé chọn đồ khéo quá anh nhỉ. - Chị cười cười với anh.

- Ừ. -Anh chỉ khẽ gật.

- Em mua cho em mà. - Nó lại cười khẩy.

Chị cười, anh nhìn nó. Im lặng.Rồi anh kéo tay chị. - Bọn anh đi trước nhé, em cứ chọn đồ đi.

- Vâng, em chào anh chị ạ.

Hôm nay sao mà không may thế chứ, may còn mua được cái vòng đẹp. Nó vừa đi vửa thầm rủa “Cái con mụ, cứ thích động vào nỗi đau của người khác, giả ngon giả ngọt nữa.”. Đang nghĩ xấu cho người, nó giật mình, chị ngay sau .

- Em nói chuyện với chị một lát được không ?- Giọng chị không còn là giọng nói ngọt ngào ban nãy.

- Chuyện gì hả chị? - Nó kéo kéo khóa áo.

- Em có thể tránh xa anh ấy ra được không?

- Anh ấy? Anh nào hả chị ? - Nó trả lời không lễ phép, cũng chẳng nhún nhường.

- Người Yêu chị. - Người con gái ấy nhận mạnh hai chữ Người Yêu.

Thật nực cười, nó cười khẩy đáp: - Em đến gần anh ấy ạ?

- Em không thấy thế à ? Bao nhiêu người thích em sao em không thích, cứ phải cố tình gặp anh ấy làm gì?- Chị dò xét nó.

- Em nghĩ là em không phải trả lời câu hỏi này của chị ! Đấy là việc của em.

- Hay những lời em bị les là có thật? Em bị les nên anh ấy mới bỏ em ? - Chị kéo dài câu nói, định trêu tức nó đây mà.

- Nếu bị les, chị nói em đến gần người yêu chị để làm gì? - Nó nói rồi đá lông nheo, chị giơ tay, định tát nó thì một bàn tay giữ chặt cổ tay chị lại. Cánh tay nhỏ của chị run lên.

- Sao chị phải nóng tính như vậy ? Em một mình nhưng không có nghĩa là em không tự bảo vệ được mình. Em không thích ai, không ở bên ai không có nghĩa là em sẽ đến gần người yêu chị. Người yêu chị nhìn em không có nghĩa là anh ấy yêu em. Chị thôi mấy cái trò vớ vẩn tốn thời gian này đi. Chị đâu phải không xinh đẹp, không xứng đáng với anh ấy mà sao lại thiếu tự tin đến vậy? Sao để anh ấy phải chờ chị với một lí do lãng xẹt để chạy ra đây nói với em những lời này. Không thể hiểu nổi.

Nó buông mạnh tay chị ra rồi bỏ đi. Chắc chị đau tay lắm, ai bảo động vào đứa có võ như nó làm gì. Chị sững người rồi bước đi, dáng vẻ tất tưởi, bực dọc, nhưng dường như vương lại giọt nước mắt.

- Em đi đâu mà anh không tìm thấy?

- Em ra ngoài nghe địện thoại của mẹ.

- Mẹ bảo sao em?

- Mẹ bảo Tết này dẫn anh về gặp mẹ.

- Ai dám, thôi về nhanh đi em, mọi người gọi rồi.

Chị bước đi, khoác lấy tay anh, Anh bước theo, nhưng vẫn quay đầu nhìn về phía xa. “Dáng em vẫn gầy như vậy. Anh xin lỗi, bé nhé”

Nó lại vào hàng bạch dương già cỗi ấy. Không gian lại là của riêng nó. Khóc òa, nó mở lại tin nhắn từ lâu, đúng vào hôm nó quyết định sẽ không còn chờ đợi anh “ Điều đau khổ nhất không phải là mất ngủ mà là bạn không còn bên tôi. Điều đau khổ nhất không phải là yêu nhầm, mà là si tình cố chấp không thay đổi. Điều đau khổ nhất không phải là bạn không hiểu tấm lòng của tôi, mà là bạn không còn quan tâm đến tôi nữa”. Một chiếc lá khô rơi vào tay nó, cũng như tình cảm vụn vỡ nó dành cho anh. Khô khốc. Nó không còn nghe Love to be loved by you mỗi đêm về. Nó cũngkhông khóc khi nghe Excuse, nó chìm đắm trong khúc mê dại “ Cho em hỏi em phải đi tìm kiếm bao lâu để được yêu, sao những đêm tịch liêu”

Gió thêm mạnh, nó thèm một ly trà sữa ấm. Mùa đông sắp về, và nó chờ đón một yêu thương. Một yêu thương mới.


- - - - - - - - -
Xem thêm:
Hãy Gọi Tên Em 122 Lần
Tặng Em Hoa Hồng Trắng
Thỏi Son Không Phai Màu
- - - - - - - - -
www.cuoihoivietnam.com
Nguồn: sưu tầm
- - - - - - - - -
 
Bình luận

Đăng nhập để gửi bình luận cho bài viết. Nếu chưa có tài khoản, bạn có thể đăng ký tại đây.

Bình luận FaceBook