55 người đang xem bài này

Khổ Sở Vì Người Yêu Côn ĐồKhổ Sở Vì Người Yêu Côn Đồ

Google+

Chị Em Phải Biết Giữ Mình

15/01/13

Chị Em Phải Biết Giữ Mình

Đời tôi đã từng gặp nhiều người phụ nữ trót dại trao cho bạn trai sự trinh trắng trước khi bước chân về nhà chồng và phải lãnh lấy hậu quả thê thảm.

Người đầu tiên chẳng ai khác chính là mẹ tôi. Mẹ tôi hơn bố tận 4 tuổi. Mẹ là con gái nhà tri thức (ông ngoại tôi là bộ đội, bà ngoại là y sĩ). Mẹ tôi không xinh nhưng ngoan hiền nhu mì. Nghe nói ngày xưa, mẹ cũng được nhiều người đeo đuổi lắm.

chi em phai biet giu minh, cuoi hoi viet nam, ao cuoi, anh cuoi, tap chi cuoi, cong dong, tam su, hon nhan gia dinh
Bố tôi lớn lên trong gia đình buôn bán. Ông nội mất sớm nên bà nội thoát li ra thành phố buôn bán. Bà nội cũng có chút của ăn của để. Bố tôi là con trai duy nhất được bà nuôi ăn học nên người.

Ngày còn trẻ bố mẹ tôi yêu nhau cũng bị bà nội phản đối kịch liệt. Nguyên nhân là vì mẹ hơn bố tôi 4 tuổi. Cuối cùng, bố mẹ cố tình có thai tôi để ép bà nội cho cưới.

Sau khi về làm dâu, mẹ tôi khổ cả trăm bề. Mẹ được nuôi dạy trong gia đình có học, lại được chiều chuộng nên không thể thích nghi nổi với dân buôn như bà nội.

Thời đó làm giáo viên nghèo, lương mẹ còm cõi nên bà nội kêu mẹ tôi nghỉ việc để đi buôn cùng bà. Mẹ tôi thì hiền lành, toàn bị người ta lừa gạt. Có lần đi buôn mẹ còn bị giật mất cả tiền hàng. Bà nội tức giận đánh chửi mẹ ngay giữa bàn dân thiên hạ.

Nhiều lần tôi nghe bà nội chửi mắng mẹ thậm tệ. Những từ ngữ bà nội dùng để mắng mẹ rất thậm tệ: “ngu ngốc”, “vụng thối”, “mất nết”, “hư hỏng”, “dâm đãng”,… Có lần bà nội tát mẹ vì nhập phải một lô muối bị ướt. Tôi lao từ trong nhà ra, ôm chân bà nội mếu máo xin tha cho mẹ.

Bà nội lạnh lùng đạp tôi ra góc tường, quắc mắt: “Mày cút vào nhà ngay. Đừng léo nhéo bà ơi bà ời ngứa tai lắm. Con mẹ mày ăn cơm trước kẻng với con tao được thì mày cũng làm thế với thằng khác được. Chắc gì mày đã là cháu tao”.

Không hiểu sao càng lớn tôi càng không có nét gì giống bố. Bà nội được thể càng xa lánh, thóa mạ mẹ con tôi. Đến tận lúc mất, bà cũng chỉ nhận em gái tôi là cháu. Còn tôi thì bà vẫn mang mối nghi ngờ ôm xuống mộ. Tuổi thơ của tôi trải qua biết bao nhục nhã cũng chỉ vì sự dại dột của mẹ.

Người thứ hai tôi muốn kể câu chuyện để răn đe mọi người, đó là em gái tôi. Không hiểu sao nhìn cảnh mẹ phải chịu nhục bao nhiêu năm chỉ vì chuyện “ăn cơm trước kẻng” mà con bé vẫn ngu dại đi theo vết xe đổ của bà.

Em kém tôi 4 tuổi. Em xinh, hát hay, nói chuyện duyên nên nhiều chàng “bồ kết” lắm. Cuối cùng, nó bị một anh chàng cùng lớp cưa đổ. Chị em tôi khá thân nên con bé tâm sự với tôi tất cả mọi diễn biến trong chuyện tình yêu của nó.

Ngay khi em nói đã nhận lời cậu kia, tôi đã dặn dò kĩ càng “phải biết giữ mình”. Vậy mà ngờ đâu, sau 3 tháng yêu, nó lại bị cậu kia dụ dỗ, cưỡng đoạt trong một lần hai đứa đi cắm trại. Hồi ấy, nó mới học năm nhất đại học.

Biết chuyện, tôi đau xót lắm. Tôi không dám kể với bố mẹ, lặng lẽ đi gặp cậu kia để “dằn mặt”. Cậu kia gương mặt non nớt, sáng sủa, khá thư sinh. Nó thề thốt sẽ chịu trách nhiệm, yêu thương em tôi cả đời.

Nhìn hai đứa mới bước vào đời đã nếm trái cấm, tôi đoán được tương lai khó thành nhưng cũng chỉ còn cách nuôi hy vọng. Tôi tìm hiểu và dạy em mình những cách ngừa thai, tránh để nó lâm vào cảnh bi đát như mẹ.
Yêu nhau đến năm thứ 3 đại học, cậu bạn trai của em bỗng dưng thi tiếp 1 trường đại học nữa và cậu ấy đã đỗ Đại học Bách khoa Hà Nội. Thế là từ ấy 2 đứa không học cùng trường nữa nên tình yêu cũng dần nhạt nhòa.
 
Thấy em tôi dễ thương, nhiều người lại nhảy vô làm quen, tán tỉnh. Bạn trai của em gái tôi biết chuyện ghen tuông tới tấp. Dù em tôi thề thốt, nó vẫn không tin và nghi ngờ. Đỉnh điểm, nó còn ngờ vực em thiếu hơi trai nên thèm, cặp kè và ngủ với bọn con trai theo đuổi em.

Cuối cùng, thằng đốn mạt đó bỏ rơi em kèm theo câu nói: “Biết trước ngày xưa không phá cái màng trinh, để giờ còn có cái để kiểm chứng xem em có chung tình với anh không. Giờ thì lòng nghi ngờ trong anh quá lớn, xin lỗi em”.

Em tôi hóa điên hóa dại vì tình đầu tan vỡ. Tôi thương em mà chẳng thể làm gì. Tôi chỉ lặng lẽ chăm nom nó, lòng trách em sao quá ngu dại để rồi bây giờ gánh chịu hậu quả nặng nề.
 
chi em phai biet giu minh, cuoi hoi viet nam, ao cuoi, anh cuoi, tap chi cuoi, cong dong, tam su, hon nhan gia dinh
Từ đó, ngày ngày lên báo mạng đọc, tôi cũng thấy không thiếu những câu chuyện thương tâm về các chị em lỡ “mất cái ngàn vàng” để rồi phải khốn khổ với người chồng hiện tại.

Tôi thấy, chị em đừng có những suy nghĩ kiểu như “xã hội bây giờ thoáng rồi” hay “đằng nào sau này chả lấy nhau”. Hãy biết giữ cho mình một đường lùi.

Xã hội giờ tuy đã hiện đại và cởi mở hơn nhưng tư tưởng đàn ông Việt vẫn còn ích kỉ lắm. Chuyện đàn bà mất trinh vẫn là một vấn đề khó chấp nhận, khó thông cảm, bị mọi người kì thị.

Tôi cũng chẳng muốn kể câu chuyện đau lòng của gia đình mình hay vạch áo cho người xem lưng làm gì. Nhưng để răn đe các bạn trẻ, tôi quyết định viết những dòng này.

Nói chung, các bạn đừng có bắt chước Tây sống thoáng. Các bạn có sống ở Tây đâu mà đòi giống Tây. Các bạn hãy nhìn vào môi trường mình đang sinh sống, tập quán, quan điểm, lối sống của mọi người xung quanh mà hành động cho phù hợp. Là đàn bà, hãy biết giữ mình trong mọi hoàn cảnh.
- - - - - - - - -
Xem thêm:
Sốc Khi Biết Vợ Đã Từng Sống Thử 3 Lần
Bạn Gái Em Lỡ Dính Bầu Phải Làm Sao
Vợ Chồng Tôi Lệch Pha
- - - - - - - - -
www.cuoihoivietnam.com
Nguồn: Afamily
- - - - - - - - -
Cùng chia sẻ tâm sự của bạn để nhận được nhiều lời khuyên bổ ích bằng cách gửi tâm sự về:
+ email: tamsu.cuoihoivietnam@gmail.com
+ www.cuoihoivietnam.com luôn đồng hành cùng bạn trong các vấn đề tình yêu - hôn nhân gia đình - cuộc sống.
 
Bình luận

Đăng nhập để gửi bình luận cho bài viết. Nếu chưa có tài khoản, bạn có thể đăng ký tại đây.

Bình luận FaceBook