40 người đang xem bài này

Chồng Yêu OsinChồng Yêu Osin

Google+

Ai Cho Tôi Làm Dâu Ngoan?

04/01/13

Ai Cho Tôi Làm Dâu Ngoan?

Xin tự giới thiệu với các bạn, tôi là một phụ nữ có nhiều ưu điểm. Xinh xắn, hát hay, học hành giỏi giang, giao tiếp tốt, công việc ổn định tại một cơ quan nhà nước và có mức lương khá cao. Bố mẹ đẻ tôi ở Hà Nội, các cụ có lương hưu và nhà riêng. Nói như vậy không phải để tôi khoe mà ý là tôi có đầy đủ điều kiện để tự lập.

ai cho toi lam dau ngoan, cuoi hoi viet nam, ao cuoi, anh cuoi, tap chi cuoi, cong dong, tam su, hon nhan gia dinh
Có lẽ bà muốn con trai ruồng rẫy tôi khi biết tôi không thể có con? Tôi đã làm căng và cãi nhau với chồng. Tôi tuyên bố bỏ anh và mời bà lên nói chuyện trả tôi về cho bố mẹ tôi. Lúc ấy chồng tôi mới xoa dịu. Anh quá hiểu bản tính của tôi.
Chồng tôi là một người đàn ông tốt, kiếm được tiền, yêu vợ và không kiêu căng ngạo mạn. Chúng tôi yêu và sống hạnh phúc với nhau, chỉ có điều đã 4 năm, tôi không có em bé. Khám xét khắp nơi, người ta kết luận là tôi bị hẹp vòi trứng chứ chồng tôi bình thường. Và thế là mọi chuyện bắt đầu.

Mẹ chồng tôi lu loa với mọi người về bất hạnh của con trai bà khi lấy phải tôi, dù trước đây bà hết lời khen và hài lòng. Bà còn nói là mong em dâu tôi chỉ bằng 1/10 tôi thôi. Lúc ấy tôi buồn, thất vọng nhưng không oán trách mẹ.

Cuối năm thứ 4, tôi có em bé. Bà về ở hẳn với chúng tôi, nhưng không phải chăm tôi mà để chúng tôi chăm bà, mua thuốc men và khám xét vì vợ chồng tôi kinh tế khá hơn các anh chị em. Do cơ địa, tôi dọa xảy thai liên lục và bị hạn chế vận động. Tôi về ở với mẹ đẻ hết tuần thứ 12 của thai kỳ thì quay về nhà chồng.

Nhưng từ lúc đó, tôi phải xoay như chong chóng để làm hết công việc nhà, đi làm và đi học. Tôi có ý nhờ bà ở nhà đi chợ giúp vì tôi phải đi làm lúc 6h30 không thể đi chợ, mà tối 6h tôi mới về thì đồ ăn không ngon. Nhưng bà kêu đau tim, mệt không làm được.

Song bà chỉ là giả vờ vì sau đó bà sang nhà em dâu giặt giũ dọn dẹp cho nó xong xuôi mới về nhà tôi ăn cơm (nhà nó gần nên hàng xóm cho tôi biết). Tôi tự ái nên không nhờ bà gì thêm. Tùy bà làm gì thì làm. Tôi buồn, tự ái nhưng không trách bà. Tôi nghĩ bà già rồi thì có quyền nghỉ ngơi.

Tôi đẻ non. Em bé mất là nỗi đau đớn nhất đời tôi phải trải qua. Thế mà bà dửng dưng không hề thương xót. Mẹ đẻ tôi bị ốm nặng, tôi không thể về nhà nên phải ở nhà chồng.

Thời gian này bắt đầu khoảng thời gian thay đổi quan hệ mẹ con của chúng tôi. Bà chăm tôi 1 ngày thì kể công 1 ngày. Làm 1 việc kể công 1 việc. Bà còn nói tôi đến lúc có con thì có mà mục mả.

Tôi ở cữ tròn 1 tháng, bà nhiếc móc tôi ăn bám chồng, rằng tôi chả có công gì mà về hưởng thụ, rằng tôi keo kiệt, sướng mà không biết, rồi kêu chồng tôi bỏ tôi cưới người khác, nhà này là nhà của bà, mọi thứ phải do bà quyết... Nếu quả thật vậy thì nói làm gì?

Tôi nghỉ đẻ vẫn hưởng lương, thậm chí lương tôi nuôi cả nhà còn dư. Tôi cưới chồng khi anh không có 1 xu, mua cái nhà thì 70% là vay nhà vợ, 2 năm sau tích góp mãi tôi mới trả được nợ. Bà có cho chúng tôi đồng nào đâu mà bảo tôi ăn bám chồng? Bảo là nhà của bà?

Có lẽ bà muốn con trai ruồng rẫy tôi khi biết tôi không thể có con? Tôi đã làm căng và cãi nhau với chồng. Tôi tuyên bố bỏ anh và mời bà lên nói chuyện trả tôi về cho bố mẹ tôi. Lúc ấy chồng tôi mới xoa dịu. Anh quá hiểu bản tính của tôi.

Nói vậy để bạn hiểu, tôi cũng cứng rắn và mạnh mẽ lắm đấy! Nhưng sau chuyện đó, tôi thay đổi hoàn toàn. Tôi vẫn phải nín nhịn bà, nhiều lúc quá đáng quá tôi bỏ ra ngoài. Tôi chỉ ở nhà khoảng 1 tiếng/1 ngày và đóng kịch cho yên chuyện. Ra khỏi nhà tôi là con người khác.

ai cho toi lam dau ngoan, cuoi hoi viet nam, ao cuoi, anh cuoi, tap chi cuoi, cong dong, tam su, hon nhan gia dinh
Tôi muốn làm dâu ngoan lắm chứ, nhưng ai cho tôi làm nàng dâu ngoan?
Đúng là bỏ chồng dễ thôi, nhưng cái khó làm sao vượt qua hoàn cảnh để giữ lấy hạnh phúc, đó mới là khó và cần cố gắng làm. Những lúc bà lấy đồ thắp hương cho con tôi (tôi mua về chưa dùng) cho con của em dâu, không thèm hỏi tôi lời nào. Những lúc tôi khóc con cạn nước mắt còn bà thì bĩu môi. Tôi chỉ tự nhủ, đó là hàng xóm, không phải mẹ của chồng tôi!

Giờ mọi điều tôi làm cho bà chỉ là nghĩa vụ, không có tình cảm gì trong đó, kể cả tình cảm đối với một người già cũng không nốt. Từ một cô gái sống rất tình cảm, giờ tôi quy ra tiền. Mỗi tháng biếu bà bao nhiêu tiền, mua thuốc hết bao tiền, tẩm bổ hết bao tiền... Chỉ thế!

Tôi cũng muốn được làm nàng dâu một cách tử tế đàng hoàng lắm. Nhưng cuộc sống thực tế không cho tôi được đi đúng con đường ấy... Thậm chí tôi đã nghĩ sau này bà ốm nằm liệt giường tôi sẽ thuê người chứ không thể hầu hạ bà được. Nỗi hận của tôi đã quá lớn! Tôi muốn làm dâu ngoan lắm chứ, nhưng ai cho tôi làm nàng dâu ngoan?
- - - - - - - - -
Xem thêm:
Ăn Vụng Chỉ Cần Chùi Mép
Mất Trinh Có Gì Đáng Tự Hào?
Nhờ Bạn Thử Chồng
- - - - - - - - -
www.cuoihoivietnam.com
Nguồn:  afamily.vn
 
Bình luận

Đăng nhập để gửi bình luận cho bài viết. Nếu chưa có tài khoản, bạn có thể đăng ký tại đây.

Bình luận FaceBook